Chương 97

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:53:17

Giờ nhìn thái độ anh cứng rắn lạnh lùng thế này, có lẽ tình cảm giữa họ tốt hơn nhiều so với tin đồn. Nếu vậy thì việc này sẽ không dễ giải quyết. Hoắc Tân Thần tiếp tục: "Tôi biết cậu muốn gặp em gái, muốn sớm xác định cô ấy có phải là người nhà cậu hay không. Nhưng cậu không nên đến vào giờ này. Cậu có nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi không?" Giang Quán Mặc: "..." Đúng là giờ này tới có hơi vô lý... nhưng chẳng phải vì quá nôn nóng muốn gặp lại em gái sao... Bị Hoắc Tân Thần ghét bỏ cũng không phải lần một lần hai, nên Giang Quán Mặc tỏ ra rất bình thản. Thậm chí còn đùa: "Vậy tôi đi nhé?" Hoắc Tân Thần thuận miệng chỉ về phía cửa: "Cửa kia kìa, đi thong thả, khỏi tiễn." "Ê ê ê, quá đáng rồi đấy Hoắc Tân Thần." Giang Quán Mặc làm gì chịu đi thật, bên này của Hoắc Tân Thần rõ ràng có nhà, anh không tin không có chỗ cho anh ngủ. Hoắc Tân Thần biết ngay anh không đi, nói xong quay người tiếp tục đi về phía nhà. Giang Quán Mặc cười cười, nhanh chân đuổi theo. Anh ta nhỏ giọng hỏi: "Này, tôi nghe nói cậu không ưng cuộc hôn nhân này lắm, nên hai người không ở chung cũng chưa đăng ký đúng không?" Hoắc Tân Thần liếc xéo: "Giang thiếu cũng bắt đầu hóng hớt khi nào thế?" "Thì tôi đang hỏi cậu đấy, rốt cuộc tin đồn là thật hay giả?" "Giả. Tình cảm tụi tôi rất tốt, không chỉ ở chung rồi mà còn đăng ký kết hôn luôn rồi." Giang Quán Mặc khựng lại, sửng sốt: "Cậu nói thật đấy à? Ở chung rồi? Còn đăng ký luôn rồi?" Hoắc Tân Thần giơ chân đá anh ta một cái. Giang Quán Mặc định né nhưng không kịp, bị đá suýt ngã. Hoắc Tân Thần hạ giọng cảnh cáo: "Đây là khu nhà dành cho gia đình đấy, la to thế làm gì?" Giang Quán Mặc gấp gáp: "Không phải, ý tôi là... sao hai người lại đi đăng ký kết hôn? Trước đây chẳng phải tình cảm không tốt à? Nếu không thì suốt hơn một năm cậu cũng không đến gặp cô ấy lấy một lần. Cô ấy đến Nam Thành cũng chưa được bao lâu, sao đã đăng ký rồi? Hoắc Tân Thần, nói tôi nghe xem, rốt cuộc vì sao lại kết hôn đột ngột vậy?" Không phải anh không đồng ý nhưng còn Hoắc Tân Diễn thì sao? Hơn nữa, em gái còn phải theo anh ta về nhà họ Giang nữa cơ mà. Tình cảm giữa hai người còn chưa kịp bồi đắp, giờ đã bị người ta rước đi rồi? Dù người đó là Hoắc Tân Thần nhưng... Anh ta cũng không biết sao, chỉ thấy chuyện này không nên kết hôn vội như vậy. "Thần kinh." Hoắc Tân Thần chẳng thèm đáp lại. Đăng ký kết hôn tất nhiên là vì thích nhau, nếu không thì kết hôn làm gì, làm cảnh chắc? Thích nhau... Khoan đã. Anh bỗng khựng lại nếu là vì thích nhau mới kết hôn, vậy có nghĩa là... Đường Đường cũng thích anh? Không phải chỉ vì ngoại hình của anh? Ánh mắt anh chợt lóe lên niềm vui, sải bước nhanh về nhà, không buồn để ý đến Giang Quán Mặc phía sau. "Này, đừng đi nhanh vậy chứ!" Giang Quán Mặc cà nhắc đuổi theo. Cú đá vừa nãy của Hoắc Tân Thần tuy đã kiềm chế lực nhưng vẫn rất đau. Tới cửa nhà, Hoắc Tân Thần dùng ánh mắt cảnh cáo Giang Quán Mặc đừng lên tiếng. Giang Quán Mặc gật đầu lia lịa, theo anh lặng lẽ vào nhà. Hoắc Tân Thần bật đèn phòng ngủ phụ, bên trong chất đầy đồ đạc, chẳng có giường cũng chẳng có ghế. Ánh mắt Giang Quán Mặc cứ lén nhìn về phía phòng chính nhưng bên trong im lặng, rõ ràng là Đường Đường đã ngủ. Hoắc Tân Thần hạ giọng nói với anh: "Giường và sofa mới tụi tôi đặt sẽ được giao đến vào ngày mai, tối nay anh ngủ tạm dưới đất đi. Trong bếp có nước nóng, tôi lấy khăn mặt mới cho anh, anh tự đi rửa mặt." "Gì cơ, ngủ dưới đất á?" Giang Quán Mặc túm lấy tay anh, vẻ mặt không thể tin nổi. Hoắc Tân Thần nhìn xuống sàn, hỏi ngược lại: "Không lẽ muốn sao?" "Cậu cậu cậu..." Giang Quán Mặc tức đến bật cười. Người này sao có thể nói ra mấy lời đó một cách đương nhiên như vậy? Dù gì anh cũng là anh vợ cậu ta đấy!