Giang Đường Tri thấy anh ta thấp thỏm đến mức suýt quỳ xuống, hiểu nếu mình tiếp tục cố chấp thì đối phương có thể thật sự bị đuổi việc. Thôi vậy, nợ ân tình thì để lúc khác trả.
Sau đó, cô lại mua thêm năm bộ đồ nam ba bộ trong số đó là để tặng Hoắc Tân Thần. Cô vừa nhìn đã thích ngay ba bộ vest ấy, từ chất liệu đến kiểu dáng đều khiến cô hài lòng. Cô gần như có thể tưởng tượng được hình ảnh Hoắc Tân Thần mặc chúng sẽ đẹp trai đến mức nào.
Cô còn mua thêm ba chiếc cà vạt và cặp khuy măng sét, định gửi về Tứ Cửu Thành cùng với đồ. Khoản tiền này, dứt khoát phải do cô tự trả. Dù là tặng đoàn trưởng Hoắc, cũng không thể để người khác trả thay. Sau đó, cô lại đưa hai người đi mua giày, tất, và mấy món phụ kiện khác.
Ngày mai, hai người họ cũng đại diện cho nội địa, xuất hiện trước mặt giới tinh anh Hồng Kông, nên nhất định phải "tút" lại hình ảnh. Cô còn dẫn họ đến tiệm cắt tóc, chỉnh sửa kiểu tóc cho chỉn chu.
Sau đó lại kéo họ ra khu phố mua sắm bình dân, mua thêm vài bộ đồ thường ngày: áo sơ mi, áo thun, hoodie, quần jean, đồ thể thao, váy liền, túi xách, giày dép các kiểu. Ngô Băng Băng và Hạ Tử Dương đều ngại khi nhận những món quà đó nhưng họ cũng biết bây giờ không phải lúc khách sáo, vì hình ảnh hiện tại của họ thật sự không đủ tươm tất. Đợi về nội địa rồi, họ nhất định sẽ tìm cách trả lại tuyệt đối không thể nhận không như vậy.
Mua sắm một đống đồ xong, vừa định dẫn mọi người quay về thì sắc mặt Hạ Tử Dương và Ngô Băng Băng đột ngột thay đổi. Cả hai theo bản năng cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần. Giang Đường Tri thì hướng mắt về phía trước, cách đó khoảng hai trăm mét, một nhóm đàn ông khí thế hùng hổ đang tiến lại gần.
Đám vệ sĩ nhà họ Phí vốn đang xách túi đồ, thấy nhóm người kia liền lập tức nghiêm mặt, vội giao toàn bộ đồ Giang Đường Tri mua cho một người mang ra xe. Những người còn lại lập tức chắn phía sau cô.
Hạ Tử Dương và Ngô Băng Băng đều đặt tay ra sau lưng. Ngô Băng Băng quay đầu nói với Giang Đường Tri: "Lát nữa nếu đánh nhau, cô đi trước với người của nhà họ Phí. Tôi với Hạ Tử Dương có thể tự rút lui."
Đối phương có khoảng ba mươi người. Với năng lực của họ, nếu không phải lo bảo vệ Giang Đường Tri, việc thoát thân không có gì khó. Giang Đường Tri nghe vậy chỉ khẽ cười, không từ chối cũng không đồng ý.
Cô đút tay vào túi, nhìn về phía đối diện, ánh mắt chạm ngay người đàn ông đứng giữa hàng đầu tiên. Gã kia nhe răng cười với cô, hàm răng trắng bóc, vừa ngô nghê lại vừa dữ tợn.
Cô cũng nhếch môi cười lại. Trong chớp mắt, ánh mắt gã đàn ông kia trở nên mơ hồ, sau đó vội quay đầu thì thầm gì đó với đám người phía sau. Ngay sau đó, trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả, cả nhóm đàn ông khí thế bừng bừng ấy cứ thế nghênh ngang đi ngang qua bọn họ, tiến thẳng về cuối con phố. Mọi thứ xảy ra quá bất ngờ khiến ai cũng chưa kịp phản ứng.
Đặc biệt là Hạ Tử Dương và Ngô Băng Băng cả hai đều đã đặt tay lên chuôi dao, chuẩn bị chiến đấu. Kết quả, nhóm kia chỉ liếc nhìn rồi... đi thẳng? Ngay cả mấy vệ sĩ nhà họ Phí cũng ngơ ngác. Họ đã nhận ra, đó chính là người của bang Hắc Xà bang phái nhà họ Lý.
Nhà họ Lý và nhà họ Phí vốn là kình địch, gần đây còn đang tranh giành một dự án lớn, ngầm đấu nhau kịch liệt. Họ đều đã chuẩn bị tinh thần bị thương nặng rồi, ai ngờ bang Hắc Xà... chỉ đi ngang qua?
Quá ảo.
Phí Hoằng Văn dẫn người chạy đến, thấy Giang Đường Tri bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm. Anh ấy điều chỉnh lại dáng vẻ, đi tới hỏi: "Không sao chứ?"
Giang Đường Tri lắc đầu: "Có chuyện đấy. Em vừa mới thấy nhóm người mà anh nói tới, trên người họ có hình xăm rắn hổ mang. Chính là bang Hắc Xà đúng không?"