Chương 226

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:26:23

Nhưng mẹ luôn tin con còn sống. Chỉ cần con sống thì sẽ còn hy vọng gặp lại. Bé con, mẹ sẽ dùng quãng đời còn lại để bù đắp cho mười bảy năm mẹ từng bỏ lỡ." Giang Đường Tri nhìn hộp trang sức gỗ trắc sáu tầng đặt trước mặt. Cô lần lượt mở ra, bên trong toàn là vàng ngọc, món nào cũng đáng giá. Tổng cộng sáu bộ trang sức, trong đó có bốn bộ ngọc, mỗi bộ nếu để đến bốn mươi năm sau cũng phải đáng giá hàng trăm triệu. Cô thầm trầm trồ nhà họ Uông cũng ghê gớm đấy chứ? Cô không khách sáo, nhận lấy hết. Dù sao, vốn dĩ đây cũng là thứ nguyên chủ xứng đáng được nhận. Lúc này mới nhớ ra Giang Quán Sâm vẫn còn đang quỳ, cô quay lại nói: "Đứng dậy đi. Trong thời gian ngắn, tôi sẽ không chấp nhận các anh, càng không thể tha thứ cho những người từng làm tổn thương tôi. Tổn thương thì vẫn là tổn thương, dù có vá lại rồi cũng để lại vết rạn. Nên, mọi thứ cứ để thời gian trả lời. Còn muốn bù đắp thì đừng chỉ nói suông, mà phải dùng hành động để chứng minh. Người chỉ nói không làm, là kiểu tôi ghét nhất." Giang Quán Sâm thấy vẫn còn cơ hội, âm thầm thở phào. Anh ấy vội đứng dậy, lấy một chiếc hộp vuông trong đống hồi môn mang theo, đặt trước mặt cô rồi mở ra. Bên trong là một chiếc chìa khóa, một cặp đồng hồ đôi, sáu thỏi vàng và một cặp vòng ngọc. Giang Quán Sâm giải thích: "Em gái, chìa khóa này là của căn tứ hợp viện mẹ đã chuẩn bị cho em, từ hai năm trước đã để dành rồi. Cặp đồng hồ đôi này là quà cưới anh tặng em và em rể, nhờ người mua từ Hồng Kông, mong em nhận lấy. Sáu thỏi vàng là hồi môn anh cả tặng, anh ấy không biết nên tặng gì, nên chọn cách đơn giản là vàng. Còn cặp vòng ngọc này là quà cưới của anh hai, anh ấy cũng cân nhắc rất lâu mới chọn được đôi này. Em gái, hy vọng em đừng từ chối hồi môn tụi anh chuẩn bị. Dù sao những thứ này cũng có thể giúp em thêm chút tự tin. Em giận tụi anh cũng được nhưng đừng giận luôn cả mấy món này, không đáng." Tất nhiên là không giận, cô nhận hết. Họ còn chuẩn bị sáu tấm chăn bông, một chiếc xe đạp, một chiếc TV, một bộ mỹ phẩm và hai bộ quần áo. Phải nói, hồi môn lần này... đúng là hào phóng thật. Đến khi Hoắc Tân Thần và Thẩm Kỳ Hà bước vào, vừa thấy hồi môn, Thẩm Kỳ Hà mới chịu nhìn Uông Khiết bằng ánh mắt dễ chịu hơn. Không phải vì bà ham mê mấy món đồ này, mà là bà muốn thấy thái độ và thể diện mà Uông Khiết dành cho Giang Đường Tri. Dù nhà họ Phí có tặng bao nhiêu đi nữa thì cũng không thể thay thế được gia đình ruột thịt. Hôm nay đều là người có máu mặt đến dự, ai chẳng đang chờ xem thái độ của nhà họ Giang? Thi Giai Lâm liếc qua hồi môn của Uông Khiết, bĩu môi, ghé sát tai Giang Đường Tri nói nhỏ: "Cũng còn chút lương tâm đấy chứ. Mẹ nhìn mấy bộ trang sức ngọc kia rồi, toàn là hàng xịn cả đấy. Con nhớ giữ kỹ, biết đâu mười năm, hai mươi năm nữa, lại tăng giá vùn vụt thì sao." Giang Đường Tri mỉm cười gật đầu: "Nghe lời mẹ nuôi, mẹ nuôi nhìn hàng chuẩn lắm." Một câu nói khiến Thi Giai Lâm bật cười, càng thêm yêu thương cô. Bà cười chạm nhẹ vào chóp mũi cô, nói: "Hồi môn mẹ tặng con cũng phải cất kỹ vào. Sau này biết đâu lại giúp con thành bà hoàng thì sao." Câu này không phải đùa. Hồi môn nhà họ Phí tặng đã không còn nằm ở mấy món vàng bạc nữa rồi. Bố nuôi tặng cô một cửa hàng nằm ở khu phồn hoa nhất Hồng Kông, kèm một căn hộ view biển, một chiếc ô tô trị giá 10 vạn, hiện đang để lại bên đó, đợi cô sang học lái rồi chuyển về nội địa cho cô dùng. Mẹ nuôi Thi Giai Lâm thì tặng hai bộ trang sức đá quý, viên nào viên nấy lấp lánh như sao trời. Chỉ cần nhìn là biết đắt tiền, giá trị hoàn toàn vượt trội so với trang sức mà mẹ chồng hay Uông Khiết tặng. Nhưng trong lòng Giang Đường Tri những món quà họ tặng cô... đều nặng tình như nhau.