Chương 480

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:32:14

Anh quá hiểu với Giang Đường Tri, một người đàn ông đẹp trai mà rơi nước mắt chính là đòn chí mạng. Người đó càng khóc dữ dội, cô lại càng dễ mềm lòng, càng dễ buông bỏ nguyên tắc. Mà Hoắc Tân Diễn, ngoại hình đâu hề thua kém anh. Giờ anh ta lại khóc trước mặt cô... Anh thật sự lo lắng Giang Đường Tri sẽ mềm lòng mà đồng ý những yêu cầu vô lý nào đó. Anh mấy lần suýt nữa lao vào cắt ngang cuộc trò chuyện nhưng vì giáo dưỡng và niềm tin dành cho cô, anh cố gắng kìm nén. Không bao lâu sau, cửa phòng bao mở ra. Anh thấy Giang Đường Tri nét mặt bình tĩnh bước ra, vừa nhìn thấy anh thì nở nụ cười rạng rỡ rồi nhanh chân chạy đến. Anh lập tức bước lên đón, đồng thời liếc nhìn Hoắc Tân Diễn đang đứng nơi ngưỡng cửa, ánh mắt si mê dõi theo Giang Đường Tri. Tai anh ta hơi ửng đỏ, khoé miệng còn vương nụ cười trông chẳng giống người vừa khóc chút nào. Tim Hoắc Tân Thần chùng xuống chẳng lẽ Giang Đường Tri đã cho anh ta hy vọng? Anh nắm chặt tay cô, siết lấy không buông. Trước khi rời khỏi Ngộ Tri Lâu, Hoắc Tân Diễn gọi Hoắc Tân Thần ra nói chuyện riêng, bộ dạng y như chưa từng đánh nhau khi nãy. Hoắc Tân Thần lườm anh ta da mặt càng ngày càng dày. Khi nãy đánh anh không chút nương tay, trong khi anh còn cố kiềm chế sức lực kẻo làm anh ta trọng thương. Thế mà anh ta ra tay ác đến vậy. Nhưng dù sao cũng là anh em, lại đang mang nhiệm vụ, nên anh không thể thật sự trở mặt. Ra đến một góc yên tĩnh, Hoắc Tân Diễn hạ giọng: "Anh biết em nhận nhiệm vụ lần này là gì không?" Hoắc Tân Thần không trả lời, Hoắc Tân Diễn nhìn phản ứng ấy thì hiểu ngay không biết. Anh liếc quanh, chắc chắn không có ai, rồi lấy tay che miệng, nghiêng đầu ghé sát tai Hoắc Tân Thần thì thào: "Ở Tây Bắc, em phát hiện hai thứ rất kỳ lạ nhìn là biết ngay không phải đồ của Trái Đất." Ánh mắt Hoắc Tân Thần lập tức trở nên sắc bén: "Cậu chắc chắn?" Hoắc Tân Diễn gật đầu, vô cùng nghiêm túc: "Ban đầu em không định nói với anh đây là bí mật quốc gia. Nhưng anh là người nhà, và... còn một lý do quan trọng hơn là Đường Tri." Hoắc Tân Thần ánh mắt lạnh lẽo, kéo Hoắc Tân Diễn vào một góc khuất có ba mặt là tường, không một bóng người. Giọng anh trầm thấp đầy sát khí: "Tao cảnh cáo mày chuyện mày từng tranh giành cô ấy với tao, tao đã cố nhịn. Nhưng nếu mày dám để lộ bất cứ thông tin gì về cô ấy, tao sẽ giết mày. Hoắc Tân Diễn, tao không đùa. Dù thứ mày phát hiện có quan trọng cỡ nào, cũng không được để cô ấy ra mặt, càng không được để người khác biết cô ấy đến từ đâu. Nghe rõ chưa?" Hoắc Tân Diễn cũng nghiêm mặt: "Anh nghĩ em điên chắc? Em còn hận không thể giấu cô ấy đi, sao có thể bán đứng cô ấy?" Anh ấu giải thích: "Em đến đây là để đón một giáo sư khoa học kỹ thuật vừa từ M về tổ chức giao nhiệm vụ cho em dẫn ông ấy tới nghiên cứu thứ đó, xem có tìm ra bí mật không. Nhưng theo em, ngay cả ông ta cũng chưa chắc giải mã nổi. Vì chính tay em đưa thứ đó đến viện nghiên cứu em rõ hơn ai hết, nó quá tiên tiến, có khi đến M cũng chưa có đâu. Trước đây em từng nghi ngờ có sinh vật ngoài hành tinh đáp xuống Trái Đất, rồi cố tình giấu vật thể lạ đó ở khu vực biên giới hoang vắng của nước mình. Nhưng vừa nãy, Đường Tri nói cô ấy đến từ thế giới khác khiến em lập tức nghĩ tới khả năng: nếu cô ấy đến được đây thì liệu người khác cũng có thể không? Em không biết thứ đó chứa gì nhưng linh cảm nói rằng chắc chắn là báu vật. Anh à, hy vọng không thể đặt lên một người duy nhất. Trong thời gian em đưa giáo sư về viện, anh để ý xung quanh hoặc báo chí tin tức xem có ai đột nhiên trở nên kỳ lạ, hoặc có dấu hiệu siêu thường. Nếu có người giống Đường Tri đến từ thế giới khác, rất có thể họ chính là chìa khóa giải mã vật thể ấy."