Tụi con chỉ thấy tiếc cho đoàn trưởng thôi. Chú nhìn đi, người vừa đẹp trai, lại là đoàn trưởng, chịu cực chịu khổ. Vợ anh ấy thì nên giỏi giang giống anh ấy chứ, chứ không phải kiểu người chỉ biết hưởng thụ như vậy!"
Hoắc Tân Thần bóp trán. Anh biết ngay mà, đám người này kiểu gì cũng bàn tán bậy bạ. Không lo tập trung vào công việc cứu hộ, lại rảnh rang đi buôn chuyện gia đình người ta.
"Em tìm được rồi!"
Là giọng Trương Lực, đầy kích động: "Các người nói vợ đoàn trưởng không xứng? Vậy xem kỹ đi! Đây là bài báo viết về chị ấy. Trên tàu lửa, khi phát hiện gián điệp, chị ấy không hề hoảng sợ, mà còn dũng cảm đấu trí với hắn, rồi tìm đến quân nhân phối hợp. Dưới làn đạn, chính tay chị ấy đã bắt được gián điệp.
Không chỉ vậy, chị ấy còn phát hiện ổ buôn người, cứu được ba đứa trẻ, trong đó có thiếu gia nhà họ Phí ở Hồng Kông. Còn nữa, ở đêm hội xuân Nam Thành, chị ấy dùng ba dây đàn để biểu diễn bản 'Tổ quốc của tôi', không chỉ lên báo mà còn lên cả bản tin thời sự trung ương! Đây là người các người dám bảo là không xứng với đoàn trưởng sao?"
Hoắc Tân Thần bất ngờ. Những bài báo đó, Trương Lực tìm ở đâu ra? Không lẽ cả đêm cậu ta không ngủ, chỉ để tìm những thứ này?
Bên ngoài im bặt vài giây, rồi cô gái kia lại lẩm bẩm: "Nhưng... chị ấy vẫn không biết làm việc nhà mà..."
Người đàn ông lớn tuổi bên cạnh lập tức gằn giọng: "Có ai quy định phụ nữ nhất định phải biết làm việc nhà? Đừng nói mấy câu khiến người ta khinh thường như vậy. Còn dám lan truyền lời xấu về đoàn trưởng và vợ anh ấy, tôi sẽ báo cho ba mẹ cô biết. Đi theo tôi!"
Trước khi đi, ông còn quay sang Trương Lực nói: "Xin lỗi đã gây phiền phức. Mấy tờ báo này, cậu cho tôi một bản được không? Tôi sẽ đem nó đi cảnh tỉnh lũ nhỏ này. Đợi đoàn trưởng dậy, chuyện này nhất định sẽ xong xuôi."
Khóe môi Hoắc Tân Thần khẽ cong lên. Trương Lực xử lý chuyện này rất tốt nhưng làm tốt nhất vẫn là vợ anh. Nếu không nhờ cô nhiều lần báo cáo, chỉ riêng lời nói của Trương Lực thôi thì chẳng có chút sức thuyết phục nào.
Anh cúi đầu kéo cổ áo len, nhìn thấy lớp áo giữ nhiệt ôm sát bên trong, ánh mắt anh bất giác dịu dàng hẳn. Lần này không bị cảm lạnh ngoài nhờ thể chất tốt, còn một nguyên nhân khác chính là bộ đồ giữ nhiệt này.
Đây là bộ đồ thoải mái nhất mà anh từng mặc mềm mại, ấm áp, cứ như vợ anh vậy, mềm mềm dễ chịu, khiến người ta chẳng nỡ rời xa. Anh không dám để người khác biết anh đang mặc áo giữ nhiệt kiểu này, quá hiện đại, dễ gây rắc rối.
Nhưng anh lại cứ nghĩ mãi, nếu loại quần áo này được sản xuất hàng loạt thì người dân phương Bắc sẽ không còn phải gồng mình chịu lạnh nữa, cũng không còn ai phải chết rét.
Nhớ đến cuộc trò chuyện trước khi rời đi, cô cười hỏi anh: "Thoải mái không, đoàn trưởng Hoắc?"
Anh gật đầu thật mạnh: "Thoải mái lắm, đến mức không muốn cởi ra luôn!"
Cô cười nói: "Cho em chút thời gian nhé, loại quần áo thoải mái này, chẳng bao lâu nữa sẽ được sản xuất đại trà thôi."
Lúc đó cô nói rất tự tin, giọng điệu chắc nịch khiến anh bất giác xúc động. Cô chưa bao giờ nói suông, cô nói được thì chắc chắn sẽ làm được. Cô hoàn toàn có thể an tâm hưởng thụ hiện tại, làm một bà Hoắc vô lo vô nghĩ là đủ rồi nhưng vì nghĩ cho nhân dân, cô đã tận dụng từng phút từng giây của mình.
Anh từng vô tình thấy những ghi chép trong sổ tay của cô, ghi rõ kế hoạch tương lai và các nhóm đối tượng cô sẽ làm việc cùng. Theo kế hoạch đó, nhiều nhất là một năm nữa, cô sẽ có hành động lớn. Điều khiến anh bất ngờ hơn cả, là trong nhóm người cô cần, có cả nhóm bộ đội xuất ngũ.
Cô còn đặc biệt đánh dấu nhóm bộ đội phục viên và thương binh. Anh chưa từng hỏi cụ thể kế hoạch của cô, chỉ luôn nói với cô rằng cô có thể thoải mái tận dụng anh cả thân phận, nguồn lực và tầm ảnh hưởng của anh đều có thể giúp được cô.