Chương 536

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:48:24

Giang Thiên Thiên không dám nhìn anh ta, sợ để lộ cảm xúc trong mắt. A Chúc cười lạnh, siết nhẹ tay: "Nhìn tính cách thâm độc của cô, chắc ở Tứ Cửu Thành đã gây ra chuyện tày trời, hoặc đắc tội với ai đó quan trọng. Anh Vu Phong là người trọng tình nghĩa, bình thường nếu đã đưa cô ra ngoài thì sẽ có trách nhiệm, chứ không phải ném cô vào rừng thế này. Vậy mà mấy ngày liền chẳng thèm đến, có đến thì cũng chỉ ở chốc lát rồi đi. Rõ ràng là anh ấy chán ghét cô nhưng cô vẫn còn giá trị nên mới bị vứt ở đây. Còn cái họng cô, chắc bị người ta phá từ lúc còn ở Tứ Cửu Thành, đúng không?" Giang Thiên Thiên nghe đến đây, sắc mặt tái mét. Vì quá sợ bị họ nhận ra nên quên luôn cả khóc, giờ cô ta đang lo bọn họ phát hiện ra thân phận rồi giao mình cho Uông Khiết hoặc Giang Đường Tri. Cô ta không thể quay về Tứ Cửu Thành, về rồi chỉ có con đường chết. Vân ca nhìn thấy phản ứng của cô ta, bỗng cười khẩy: "Tôi thấy chưa chắc phân tích của cậu đã đúng hết, quên mất là cô ta từng câu dẫn sáu người bọn tôi. Dù chưa ngủ với ai nhưng cũng thi thoảng cho chút ngọt ngào, mấy chiêu trò quyến rũ đó rõ ràng là dùng quen rồi." Anh ta vươn tay vuốt đầu cô ta, khiến Giang Thiên Thiên sợ đến mức tưởng hắn sắp bẻ gãy cổ mình. Biểu cảm của hắn thật sự quá kinh khủng. Nhưng hắn không làm thế, mà lại nở nụ cười "ôn hòa": "Đã vậy thì từ tối nay, mỗi người một đêm, cho đến khi anh Vu Phong đến đón cô ta." Hắn quay sang mấy người kia: "Tuy cô ta tâm địa rắn độc, lại lẳng lơ trăng hoa nhưng dù gì cũng là gái Tứ Cửu Thành, đẹp, dáng ngon, lại còn miễn phí. Nếu không phải nhà cô ta xảy ra chuyện, chúng ta đời này làm gì có cửa gặp được loại hàng thượng hạng như vậy." Nghe đến đây, Giang Thiên Thiên hoảng loạn lắc đầu liên tục. Cô ta tuyệt đối không muốn bị bọn họ đụng vào, trước giờ chỉ giả bộ câu dẫn để tìm cách thoát thân. Nhưng sự phản kháng của cô ta bị họ phớt lờ hoàn toàn. Lời đề nghị của Vân ca được cả bọn hưởng ứng. A Chúc lập tức vác cô lên vai, nói với A Âm: "Cô ta muốn giết chị, nên phải trừng phạt thích đáng. Chị à, đừng mềm lòng, người như cô ta không đáng thương chút nào. Có bị bọn em chơi đến chết thì Vu Phong cũng chẳng dám hó hé gì, lỗi là do cô ta trước." A Âm giờ đã bình tĩnh hơn, đối với cách xử lý của họ, chị không có ý kiến gì. Từ giờ trở đi những gì xảy ra với Đàm Thiên Thiên, đều là cô ta gieo gió gặt bão, không đáng thương. Chỉ là, chị vẫn không hiểu nổi, chỉ vì một câu khen ngợi mà suýt chút nữa mất mạng. Nếu không có A Chúc và mấy người kia, có khi chị đã bị hại chết rồi. Chị nhất định phải hỏi cho rõ. Cô gọi A Chúc lại, nhìn Giang Thiên Thiên: "Tại sao muốn giết tôi? Tôi đối xử với cô không tốt sao? Nhà tôi chỉ có tám con gà, vậy mà tôi còn giết một con hầm gà cho cô ăn. Tôi lấy cả tiền hồi môn ra mua quần áo cho cô, còn thức đêm làm cho cô hai đôi giày. Cô biết không, mỗi lần thức đêm, mắt tôi khô rát, cổ và lưng đau đến cứng ngắc. Tôi không cần cô cảm ơn nhưng ít nhất cũng không nên hại tôi. Tôi thấy cô buồn chán thì rủ đi hái nấm, thấy cô thích ăn nấm thì đem số nấm định đem bán nấu cho cô ăn." A Âm càng nói càng thấy tủi thân, nước mắt lại trào ra: "Đàm Thiên Thiên, tôi chưa từng thấy ai vừa độc ác vừa vô ơn như cô, sao cô có thể tệ đến thế!" Giang Thiên Thiên bị vác trên vai A Chúc, bụng muốn nôn. Cô ta lười chẳng buồn trả lời A Âm. Cô ta đau có bảo chị ta tiêu tiền cho mình, đâu có bảo muốn ăn gà hầm nấm? Toàn là tự nguyện thì đừng mong được cảm ơn! Cô ta có thiếu gì đồ ngon, có coi trọng nồi gà hầm đó không? Hơn nữa, cô ta đâu còn giọng nói, cô ta muốn trả lời thế nào đây? Đã định không cho cô ta sống rồi, còn hỏi những thứ vô nghĩa đó làm gì?