Uông Khiết chỉ lạnh lùng nhìn bà ta, như đang nhìn một cái xác chết.
Phản ứng đó khiến bà ta càng thêm điên tiết, quay sang trút giận lên Giang Đường Tri: "Còn mày nữa, cái mặt y chang mẹ mày, sao mày chưa chết quách đi? Lẽ ra mày nên chết từ nhỏ, chết vì bị hành hạ, chết lạnh, chết đói cũng được, nói chung là không nên sống! Mày là thứ không đáng sống, nên bị đánh chết từ trong trứng nước như những đứa con gái khác!"
Trong mắt bà ta, mọi rắc rối đều bắt nguồn từ Giang Đường Tri. Nếu không có cô, nhà họ Giang vẫn yên ổn như xưa. Lẽ ra năm đó bà ta nên bóp chết cô, chứ không nên để bị đưa đi. Bây giờ thì thấy chưa, tất cả đều tan tành.
Bà ta hoàn toàn không thấy mình sai. Với bà ta, chó còn đáng giá hơn con gái chó biết trông nhà, bán được tiền, thậm chí còn ăn được. Con gái thì sao? Tốn tiền nuôi lớn rồi lại gả cho người ta, đúng là lỗ chổng vó.
Huống hồ đây lại là con của Uông Khiết, bà ta càng ghét bỏ.
Bà ta cũng chẳng ưa Giang Thiên Thiên nhưng ít ra Giang Thiên Thiên là con của Đàm Na, nhìn vào là biết dễ sai khiến. Nên so với mẹ con Uông Khiết và Giang Đường Tri, bà ta dĩ nhiên thiên vị mẹ con Đàm Na hơn.
Giang Đường Tri cố nhịn nhưng khi nghe đến đoạn đó, cơn giận trong người cô bùng nổ. Máu trong người như đang reo hò đòi bạo lực. Cô nhịn hết lần này tới lần khác, cuối cùng vẫn không nhịn được, tát thẳng vào mặt bà ta:
"Tôi thật sự không hiểu một người ngu xuẩn như bà sống sót được ở Tứ Cửu Thành kiểu gì đấy?
Từ lúc bà bước vào đến giờ, tụi tôi chưa mở miệng nói một lời, vậy mà bà xổ ra một tràng như tụi tôi giết cả nhà bà không bằng. Bà tưởng mình già sắp xuống lỗ nên tụi tôi không dám đụng tới, nên tha hồ nhục mạ tụi tôi hả?"
"Mày nói ai ngu? Tao là bà nội mày, con mất dạy ăn cháo đá bát!"
Giang Đường Tri cười lạnh: "Bà mà cũng đòi làm bà nội tôi? Tôi còn chưa nhận tổ quy tông, bà là cái thá gì chứ? Nghe giọng bà thì hình như giết người không ít nhỉ? Giết bao nhiêu bé gái rồi?"
"Nói bậy! Tao chỉ dìm chết có một..." Bà ta lập tức cứng họng. Bà ta vừa nhận ra mình bị Giang Đường Tri gài bẫy, ánh mắt của anh cảnh sát cũng thay đổi hẳn.
Anh ta tiến sát lại: "Dìm chết một đứa? Khi nào? Bao nhiêu tuổi? Xác đâu? Tốt nhất bà nên khai thật, nếu không đừng trách chúng tôi dùng biện pháp mạnh."
Bà ta vội phủ nhận: "Không có! Nó bịa đấy!"
Giang Đường Tri cũng bất ngờ cô chỉ thử lừa một cú, không ngờ lại lòi ra thật. Cô quay sang anh cảnh sát: "Anh cứ để tụi em nói xong, mấy chuyện sau này giao cho các anh xử lý."
Anh ta gật đầu. Chuyện này nghiêm trọng thật, lúc này chưa phải thời điểm để điều tra.
Giang Đường Tri nhìn Uông Khiết: "Mẹ đối xử với bà ta tốt quá rồi đấy. Bị nhốt mấy ngày mà vẫn còn sức chửi như máy thế này."
Uông Khiết nuốt cục tức, nhìn cô đầy áy náy: "Mẹ định để bà ta lại xử lý sau cùng nhưng xem ra lại là mẹ sai. Bà ta sống dai quá, nuôi bao năm vẫn trâu bò thế này, nhịn đói mấy bữa mà sức vẫn đủ để chửi người."
Bà nhìn cái u to tướng trên trán bà già kia, bật cười chua chát: "Đúng là lỗi tại mẹ, năm đó không nên làm từ thiện mà lấy Giang Hoằng Binh. Hôn nhân vẫn nên môn đăng hộ đối, chứ lấy trúng loại đàn bà đanh đá như bà ta thì đúng là không có lý lẽ nào áp dụng được."
Sau khi nhà họ Giang dính bê bối, Uông Khiết hối hận đến mức muốn đấm cho mình một cái vì đã lấy Giang Hoằng Binh. Nhìn bộ mặt của bà già kia lúc này, bà càng hối hận đến mức gan ruột đều quặn thắt.
Bà rốt cuộc đã lấy phải thứ gì vậy? Sao lại vớ phải một gia đình khủng khiếp như thế này?
Trước kia bà không phát hiện ra bà già ấy trọng nam khinh nữ nhưng dạo gần đây cứ nhớ lại những chuyện đã qua, bà mới nhận ra có quá nhiều chi tiết trước giờ mình từng bỏ qua.