Hoắc Tân Thần khẽ mím môi, nhìn Lữ trưởng: "Lữ trưởng, xin lỗi, tôi phụ lòng mọi người rồi."
Lữ trưởng cười, vỗ vai anh: "Đồng chí Giang phải quay về Tứ Cửu Thành, cậu xin điều về đó, ai cũng hiểu được, chẳng có gì gọi là phụ lòng cả. Tất cả đều vì đất nước."
Ông bỏ tay khỏi vai Hoắc Tân Thần, vừa đi vừa nói: "Dù thời gian không ngắn nhưng cậu cũng đừng vội. Dạo này vợ cậu còn phải thi đại học, hai vợ chồng vẫn phải ở đây một thời gian nữa."
"Tôi không vội." Hoắc Tân Thần nói thật, đây chỉ là sắp xếp trước thôi.
Lúc đầu chuyển đến Nam Thành là để rèn luyện, giờ vợ anh sẽ học ở Tứ Cửu Thành, gia đình anh cũng ở đó, xin điều chuyển là điều hợp lý.
Lữ trưởng bất chợt cảm thán: "Lần đầu tôi gặp đồng chí Giang là đã biết cô ấy không đơn giản, đến Nam Thành chắc chắn không chỉ vì nương nhờ cậu. Quả nhiên, tôi không nhìn lầm. Cậu thấy dạo này tin tức không? Gần như ngày nào cũng nhắc đến cô ấy, ai nhắc tên cũng đầy tự hào."
Ông quay sang nhìn Hoắc Tân Thần đang cười mím môi bên cạnh: "Cậu phải đối xử tốt với cô ấy. Giờ cô ấy quan trọng với đất nước lắm, nhờ cô ấy mà các kế hoạch quốc gia mới tiến hành thuận lợi. Cậu biết vì cô ấy mà bao nhiêu người có việc làm không?"
Biết nhưng Hoắc Tân Thần im lặng chờ câu tiếp theo.
Lữ trưởng giơ một bàn tay, cười: "Tính theo những doanh nghiệp đã công bố, dù là ước lượng thì cũng phải có tới sáu vạn người có việc làm. Mà đây mới chỉ là khởi đầu, sau này sẽ còn nhiều hơn nữa. Giờ cậu đã hiểu cô ấy quan trọng thế nào chưa? Nhớ kỹ, đừng phụ lòng cô ấy, đất nước cũng không tha cho cậu đâu."
Hoắc Tân Thần dở khóc dở cười: "Tôi nhất định không phụ cô ấy, tôi hứa." Anh còn yêu cô ấy không kịp, sao mà nỡ phụ lòng.
Lữ trưởng gật đầu: "Biết cô ấy tốt là được. Hạ Tử Dương với Ngô Băng Băng lần này về phải tuyên dương lớn, chuyến đi Hồng Kông này hai đứa nó làm rất tốt."
Khu vực không người Tây Bắc.
Hoắc Tân Diễn lái trực thăng xuất hiện lần nữa trên bầu trời khu hoang mạc, ban đầu vẫn nghĩ lần này lại tay trắng quay về như trước nhưng khi chuẩn bị rút lui, bỗng một tia sáng yếu ớt phản chiếu ở nơi không xa.
Đồng đội cùng thực hiện nhiệm vụ đột nhiên phấn khích: "Đội trưởng Hạ, có phản quang! Anh thấy không?"
"Thấy rồi." Hoắc Tân Diễn điều khiển trực thăng bay tới: "Cách ba cây số có một con gấu, cách năm cây có ba con sói, chúng bị âm thanh trực thăng thu hút rồi. Lát nữa xuống phải cẩn thận cảnh giới."
Đồng đội đã rút súng, kiểm tra đạn rồi nói: "Lát nữa tôi cảnh giới, anh kiểm tra."
Hoắc Tân Diễn gật đầu, xác định vị trí phản quang rồi chuẩn bị hạ cánh. Trực thăng vừa đáp, hai người đã cầm súng trường bán tự động, nhanh nhẹn nhảy xuống, tức tốc di chuyển đến nơi có phản quang.
Phải mất bốn phút, Hoắc Tân Diễn mới tìm ra vật phản sáng, cũng đúng lúc con gấu xuất hiện trong tầm mắt họ.
Đồng đội quay lại nói với anh: "Ồ, coi bộ nó định coi chúng ta là bữa tối đấy. Anh nói xem tôi nên bắn vào đầu nó luôn, hay thử bụng trước?"
Hoắc Tân Diễn vừa gạt lớp đá vụn và cát trên mặt đất, vừa trầm giọng: "Cậu dám phí đạn thì cứ thử."
Bạch Húc khẽ cười: "Sao lại gọi là phí đạn, tôi chỉ muốn cho nó nếm chút mùi đau khổ thôi mà."
Gấu ở vùng hoang dã này cực kỳ hung dữ. Người dân địa phương kể rằng, gấu ở đây từng ăn thịt người. Tuy nói là khu vực không người nhưng nơi họ đang đứng thực ra chỉ nằm ở rìa, thỉnh thoảng vẫn có người lui tới.
Mỗi lần xuất phát, chính ủy đều dặn đi dặn lại: "Sói và gấu ở đây rất nguy hiểm, tuyệt đối không để chúng đến gần." Tín hiệu cầu cứu từ người dân địa phương cũng chưa từng gián đoạn.
Ngay khi Hoắc Tân Diễn vừa moi lên từ lòng đất một vật thể lạ chưa từng thấy qua, sau lưng lập tức vang lên tiếng súng.