Rất kỳ lạ, mỗi lần như thế, anh đều cảm thấy bình tĩnh trở lại. Nhưng đêm nay, định sẵn là không ngủ được. Anh muốn đến đây để tìm chút yên ổn, thế mà ngồi nửa tiếng rồi, lòng anh lại càng rối bời hơn.
Không hiểu sao, tối nay anh lại buồn ngủ lạ thường, đi ngủ từ rất sớm. Nhưng vừa ngủ đã mơ thấy một giấc mơ sống động đến rợn người. Trong mơ, anh quay về chuyến tàu lửa lần đầu gặp Giang Đường Tri. Nhưng trong mơ không có cô, chỉ có anh cùng Hạ Tử Dương và vài người khác đang truy bắt gián điệp.
Ban đầu mọi việc diễn ra đúng như kế hoạch, tiến hành thuận lợi. Nhưng lúc chuẩn bị thu lưới, bất ngờ xảy ra. Một bà lão ôm đứa bé chặn đường anh, nói cháu bà bị bệnh, cầu xin anh giúp đỡ.
Anh bảo nhân viên tàu đến hỗ trợ, định đưa bà ấy đi nhưng bà ta cứ như bị nhập, bám chặt lấy anh không buông. Chính lúc đó, vài gián điệp phát hiện thân phận bị bại lộ, manh động nổ súng trong toa tàu.
Anh vốn có thể tránh được nhưng bà lão đó giữ chặt lấy tay anh không chịu buông. Hai tên gián điệp từ trước sau cùng lúc bắn về phía anh. Một viên đạn xuyên qua tim, một viên bắn vào giữa trán.
Khoảnh khắc ngã xuống, anh choàng tỉnh dậy. Anh cảm thấy đau nhói ở trán và ngực, đau đến mức đầu óc trống rỗng, không thể suy nghĩ. Mãi đến khi cảnh vệ gõ cửa nhà, anh mới hoàn hồn. Cảnh tượng trong mơ quá rõ ràng, đến mức giờ nhớ lại, anh vẫn hình dung được khuôn mặt bà lão và đứa trẻ.
Bà ta rõ ràng chính là kẻ buôn người bị Giang Đường Tri vạch mặt, còn "cháu trai" trong lời bà chính là Tiểu Thiên Hạo.
Trong mơ không có Giang Đường Tri, còn anh thì chết trên chuyến tàu ấy. Cảm giác cái chết ập đến chân thật đến mức khiến anh nghi ngờ liệu đây có phải là ký ức thực sự?
Nghĩ đến sự thay đổi của Giang Đường Tri, nhớ đến việc Giang Thiên Thiên cố tình ngăn cản Giang gia nhận lại Giang Đường Tri, anh không khỏi hoài nghi phải chăng giấc mơ kia chính là kết cục của kiếp trước?
Và đời này anh sống sót, là vì Giang Đường Tri đã xuất hiện trên chuyến tàu đó? Còn chuyện xảy ra với cô đêm nay, lại trùng hợp đến lạ cũng là bị kẻ địch giơ súng kẹp giữa trước sau.
Hoắc Tân Thần cảm giác như vô tình nhìn thấu một điều không thể tưởng tượng nổi. Trước tiên, anh có thể chắc chắn một chuyện: Giang Đường Tri hiện tại đến từ một thế giới khác, hơn nữa là xuyên hồn tới đây.
Anh cũng xác định thêm một việc, đó là lần đầu tiên họ gặp nhau vào nửa đêm, lúc anh đưa sáu trăm tệ tiền sính lễ cho cô, khi đó cô ấy vẫn chưa phải là Giang Đường Tri hiện tại. Dù là đêm khuya không nhìn rõ nhưng anh vẫn phân biệt được khí chất của hai người họ hoàn toàn khác nhau.
Nói cách khác, thời điểm ấy Giang Đường Tri hiện tại vẫn chưa đến thế giới này. Ban đầu anh đoán là sau khi người cựu binh qua đời cô mới đến, về sau cho người điều tra thì đúng là ngày hôm sau khi an táng, Giang Đường Tri bắt đầu có biểu hiện khác thường.
Cô có ký ức của Giang Đường Tri trước kia, nếu không thì những chi tiết nhỏ nhặt như vậy cô không thể biết rõ ràng đến thế. Nhưng Giang Đường Tri ban đầu đã không còn tồn tại, nếu không, với tính cách của Giang Đường Tri hiện tại, cô sẽ không chiếm giữ thân thể người khác.
Cô chắc chắn là bị ép ở lại. Anh đã quan sát rồi, cô đến thế giới này không có nhiệm vụ gì đặc biệt, làm gì cũng đều theo cảm tính. Cho đến ngày gặp giáo sư Lâm, cô mới bắt đầu thay đổi và có kế hoạch.
Hôm đó khi ăn mì, cô thi thoảng lại liếc nhìn giáo sư Lâm và những người đang ăn cơm cùng ông ấy, trong mắt tràn đầy thương xót, kinh ngạc lẫn phức tạp. Dù anh chỉ liếc một cái nhưng đến giờ vẫn không quên được ánh mắt đó.
Cũng từ sau hôm đó, cô bắt đầu lên kế hoạch tỉ mỉ một kế hoạch vĩ đại thay đổi cả nền kinh tế hiện tại. Nếu trong giấc mơ, cái chết của anh từng thật sự xảy ra, vậy thì người đã thay đổi vận mệnh của anh chính là Giang Đường Tri hiện tại. Vậy khi anh đã đổi được số mệnh, liệu cô có rời đi không?