"Nhưng cô ta không biết, người dân tộc mình rất đoàn kết, chỉ cần có động tĩnh gì là ai cũng biết ngay."
A Trúc bước tới, trong mắt lộ vẻ hung hăng: "A tỉ, con Đàm Thiên Thiên này không thể ở lại đây được nữa, đúng là đồ vong ân bội nghĩa. Chiều nay tôi sẽ vào thành gặp Vu ca, xem thái độ của anh ta thế nào.
Nếu anh ta khăng khăng bảo vệ con nhỏ này thì từ nay về sau nơi này không hoan nghênh anh ta nữa. Còn nếu anh ta nhận ra Đàm Thiên Thiên là thứ không ra gì, cảm thấy cũng chẳng quan trọng, vậy thì tôi sẽ không khách sáo. Dù sao, bán cô ta cũng được một mớ tiền đấy."
Chạy đến chân núi, Giang Thiên Thiên thở hổn hển nhìn lên, cô ta đứng im lặng một lúc, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng súng vang lên, trong lòng thầm thở phào xem ra mọi chuyện đã xong.
Thật ra việc thuê A Trúc giết A tỉ không phải ý định bốc đồng, mà là đã có ý định từ nửa tháng trước. Bị Uông Khiết hành hạ một thời gian, cộng thêm tâm lý vốn đã có vấn đề, giờ đây tâm trí cô ta hoàn toàn méo mó.
Cô ta theo Vu Phong đến nơi này, sống cuộc đời giống như trước kia của Giang Đường Tri nhưng bản thân cô ta thì hoàn toàn không thể chấp nhận nổi. Nhìn đám gà mái, gà trống chạy loạn, cứ tiện đâu là ị đó, bất cẩn thôi là dẫm phải phân, cô ta gần như phát điên. Cuộc sống này mà là của người sống à? Cô ta không muốn ở lại đây!
Chưa hết, người phụ nữ được gọi là A tỉ, cứ tưởng bản thân tốt bụng, lúc nào cũng "vì cô", còn dẫn cô ta đi cắt cỏ cho heo. Cô ta chỉ muốn hét lên: "Tôi không muốn đến gần chuồng heo, hôi chết đi được!"
Còn mấy bộ quần áo mà A tỉ mua cho cô ta, đó mà gọi là quần áo à? Mặc vào vừa thô vừa rát da, lại không dám chê vì thấy trong mắt A tỉ ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Chỉ vài đồng bạc mà cũng khiến người ta ngưỡng mộ sao?
Nhưng nhìn A tỉ mặc đồ sẫm màu cũ kỹ rách rưới, cô ta đành nhịn, không tỏ thái độ ghét bỏ. Còn đôi giày vải đó nữa, mang lên khó chịu vô cùng, vừa cứng vừa xấu xí, kiểu dáng thì cổ lỗ, còn thêu hoa cúc nữa chứ xấu chết đi được! Mà đây lại là đôi giày A tỉ thức đêm làm cho cô ta, cô ta cũng không tiện từ chối.
Rõ ràng là không thích nhưng lại phải tỏ ra cảm kích thật tức nghẹn. Cô ta ghét cắt cỏ, tay cô ta là để cầm bút chứ không phải cầm liềm. Còn chuyện ăn uống, người ở đây cứ hay ngồi xổm mà ăn, có lúc còn dùng tay bốc cô ta phát điên thật rồi.
Không khác gì người rừng cả!
Dù có đói, cô ta cũng nhất quyết không ngồi xổm ăn chung, càng không dùng tay, thà bưng bát ngồi trên ghế gỗ, dùng đôi đũa làm từ cành cây còn hơn cũng không muốn giống họ. Cô ta một ngày cũng không muốn ở lại cái nơi núi rừng biệt lập này. Nhớ lắm cuộc sống trước kia.
Nhưng cũng hiểu rõ hiện tại bản thân chẳng có đường lui, chỉ có thể dựa dẫm vào người khác. Nhưng chấp nhận như vậy thì thôi đi, sao đến nơi khỉ ho cò gáy thế này cũng có người biết Giang Đường Tri, còn khen cô hết lời, tôn sùng như thần tượng?
Bọn họ có biết Giang Đường Tri tâm địa rắn rết thế nào không? Họ có biết mặt tối không ai biết của cô không? Cô ta suýt nữa bị hại chết, một kẻ ác độc như vậy mà cũng xứng được người đời tung hô sao?
Đặc biệt là A tỉ, tuy không hỏi cô ta vì sao lại lạc đến đây, cũng không truy hỏi chuyện gia đình nhưng cứ có dịp là nhắc đến Giang Đường Tri. Nói cô là tấm gương phụ nữ, là thần tượng những việc làm gần nửa năm nay đã thay đổi vận mệnh của rất nhiều người, giúp đỡ không ít hoàn cảnh.
Cô ta nghe mà phát ngấy, nhảm nhí! Hai người đều trọng sinh cả, chuyện tương lai biết trước thì làm được gì chả giỏi. Đổi lại là cô ta, cũng có thể làm được, chỉ là cô ta chẳng hứng thú làm mấy chuyện đó thôi.