Giang Đường Tri vẫn cười, hỏi: "Nghe anh nói thì có vẻ oan ức lắm nhưng ánh mắt hưng phấn lúc nãy cũng là do họ ép sao?"
Nói xong cô tung một cú đá trúng giữa hai chân gã. Trong tiếng hét thảm, Giang Đường Tri quay lại nói với bà chủ: "Phiền chị tìm điện thoại báo cảnh sát, nói có ba tên định cưỡng ép vợ bộ đội."
"Ôi ôi, tôi đi liền."
Ba tên nghe thấy hai chữ "vợ bộ đội", trong lòng thầm kêu xong đời rồi. Lúc Hoắc Tân Thần quay lại thì thấy mấy đồng chí công an đứng trước cửa nhà tắm, tim anh chùng xuống, vội vàng nhảy xuống xe chạy vào.
Tìm thấy Giang Đường Tri giữa đám đông, anh lập tức ôm chầm lấy cô, rồi quay sang hỏi cảnh sát: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Hồ Đào thấy Hoắc Tân Thần thì sáng cả mắt: "Đoàn trưởng Hoắc, anh cũng ở đây à?"
Anh siết chặt Giang Đường Tri, nghiêm giọng với Hồ Đào: "Giờ không phải lúc hàn huyên, nói rõ xem xảy ra chuyện gì đi."
Bà chủ thấy anh căng thẳng vậy, cười kể: "Chuyện là thế này..."
Sau khi bà chủ kể sinh động từ đầu đến cuối, Hoắc Tân Thần nhìn ba tên bị còng, ánh mắt sâu thẳm đáng sợ, nói với Hồ Đào: "Đưa về thẩm vấn nghiêm, tôi nghi ngờ đây là ba tên chuyên nghiệp."
"Chúng tôi bị oan mà, chỉ uống chút rượu, đầu óc không tỉnh táo, không phải người xấu đâu!" Một trong số đó vội biện bạch.
Một cảnh sát lập tức quát: "Im miệng!"
Hồ Đào nghiêm túc nhìn Hoắc Tân Thần: "Đoàn trưởng Hoắc yên tâm, chúng tôi sẽ thẩm vấn kỹ càng. Đây là chị dâu đúng không? Phiền hai người theo chúng tôi về lấy lời khai."
Giang Đường Tri đẩy đẩy Hoắc Tân Thần, bị anh ôm đến mức không thở nổi: "Đừng căng thẳng thế, em không sao."
Hoắc Tân Thần cúi đầu nhìn cô, thấy cô ổn thì lập tức nắm lấy tay phải cô, thấy lòng bàn tay đỏ ửng, xót xa hỏi: "Đau lắm đúng không?"
Giang Đường Tri khéo léo tỏ ra uất ức: "Đau chứ, mặt hắn dày quá, đánh mà tay em rát cả lên."
Gã bị đánh: "..."
Bà chủ: "..." Đúng là phụ nữ biết nũng nịu thì số hưởng, xem cái cách anh lính kia xót xa, hận không thể xé xác mấy tên đó ra.
Hoắc Tân Thần mang quần áo mới mua đến phòng tắm, sau đó cùng Giang Đường Tri chờ ở bên ngoài. Đợi đến khi giáo sư Lâm ra ngoài, họ mới đến đồn công an để làm biên bản.
Trên đường đi, nghe kể lại toàn bộ sự việc, giáo sư Lâm tỏ ra áy náy nhìn Giang Đường Tri: "Xin lỗi, đã làm phiền các cháu, may mà cháu không sao. ... Làm xong biên bản thì cứ tùy tiện tìm cho ta một chỗ nghỉ là được, hai đứa nên về nghỉ ngơi sớm đi, ta sẽ không chạy lung tung nữa đâu, thật đấy."
Hoắc Tân Thần mặt mày lạnh lùng, khí áp thấp đến dọa người, giọng nói dứt khoát không cho từ chối: "Trước khi người nhà họ Lâm tới, tôi nhất định phải đảm bảo an toàn cho ông. Tôi đã bố trí người rồi, bọn họ sẽ theo sát bảo vệ ông. Mong ông phối hợp, đừng tự ý rời đi nữa."
Chuyện xảy ra tối nay khiến anh toát mồ hôi lạnh, tim vẫn còn thót lại vì sợ. Nếu Đường Đường là cô gái yếu ớt, nếu cô không địch lại ba tên kia... điều gì đang chờ cô phía trước, anh thậm chí không dám nghĩ tiếp.
Mà tất cả chuyện này, ngoài việc tự trách bản thân, anh không biết nên trách ai khác. Giáo sư Lâm lâu ngày chưa tắm, muốn đi tắm là điều chính đáng. Với tầm quan trọng của ông đối với đất nước, anh không thể làm ngơ. Đường Đường thì lo ông bị theo dõi, lại sợ anh khó xử, nên tự nguyện ở lại trông chừng.
Cô sai chỗ nào? Chẳng lẽ làm việc tốt lại bị coi là sai? Nếu vậy, đất nước này chẳng còn hy vọng gì nữa. Còn ba tên kia, say rượu rồi nổi thú tính, bất kể là kẻ có tiền án hay lần đầu phạm tội, dám làm chuyện đó, chẳng phải vì biết mình sẽ chẳng phải chịu trách nhiệm gì sao?
Con phố tối om, không có camera, không có tuần tra, một cô gái nếu thật sự bị làm hại cũng chẳng dám kêu ai. Bọn chúng dám làm thế, là vì cả nước này còn có vô số kẻ như chúng. Chỉ cần không có chứng cứ thì chẳng ai làm gì được chúng.