Hoắc Tân Thần cắn răng, nói với bà chủ quầy: "Phiền chị trông giúp vợ tôi một chút, tôi quay lại ngay."
Bà chủ nhìn thấy bộ quân phục trên người anh cũng không dám chậm trễ: "Yên tâm, vợ cậu sẽ không sao đâu."
Trước khi đi, Hoắc Tân Thần còn quay đầu lại nhìn Giang Đường Tri một cái, rồi mới bước nhanh rời đi. Lẽ ra anh nên đưa vệ sĩ đi theo, để cô một mình ở chỗ như thế này khiến anh cứ thấy bất an và đúng là anh có lý khi thấy bất an.
Vì chưa đầy năm phút sau khi anh rời đi, có ba gã đàn ông bước vào, hơi men còn chưa tan, cùng nhau tới tắm. Thấy Giang Đường Tri ngồi im lặng đọc sách bên quầy, nhan sắc tuyệt trần của cô khiến cả ba như bị hớp hồn.
Một trong số đó bước tới, vươn tay định chạm vào cô, miệng không quên buông lời: "Bà chủ tìm đâu ra mỹ nhân thế này? Mới tuyển thêm à? Bao nhiêu tiền?"
Bà chủ thấy vậy vội ngăn lại: "Này này, đừng có bậy bạ. Cô ấy là khách của tôi, chồng cô ấy là quân nhân đấy."
"Quân nhân?"
Bàn tay đang định chạm vào Giang Đường Tri bị cô dùng quyển sách gạt ra, ánh mắt gã lại lóe lên tia hưng phấn. Gã nhìn chằm chằm cô, hỏi bà chủ: "Dọa ai vậy? Quân nhân nào lại dẫn vợ đến chỗ này?"
Hai tên còn lại cười khúc khích đầy khó chịu. Giang Đường Tri liếc bà chủ, không nghe thấy âm thanh gì khả nghi, nơi này đúng là nhà tắm đàng hoàng.
Bà chủ ghét nhất là gặp mấy vụ kiểu này, đành gượng dũng khí bước tới nói với ba tên: "Lần đầu tới đây à? Đây là nhà tắm nghiêm chỉnh, muốn dịch vụ khác thì ra cửa rẽ phải, cuối đường có đấy."
Tên kia lập tức đẩy bà chủ ra, bực bội mắng: "Liên quan gì tới bà? Không muốn làm ăn nữa à?"
Hai tên còn lại cũng đẩy bà chủ sang một bên, chỉ tay cảnh cáo: "Lo chuyện của mình thôi."
Bà chủ còn muốn nói gì đó nhưng bị Giang Đường Tri cắt lời: "Chị quay lại quầy thu ngân đi." Giọng cô trong trẻo nhẹ nhàng khiến ba tên nghe mà khoái chí. Nhưng bà chủ thì thấy bất an, song trước ánh mắt trấn an của Giang Đường Tri, cuối cùng vẫn quay lại quầy.
Giang Đường Tri mỉm cười nói với ba tên: "Đừng ảnh hưởng việc làm ăn của người ta, muốn làm gì thì ra ngoài."
"Thẳng tính ghê."
"Có hương vị đấy."
"Sao không nói sớm."
Ba tên vẫn chưa biết mình sắp chết đến nơi, ánh mắt tục tĩu dán chặt lên người Giang Đường Tri, rồi cùng nhau bước ra khỏi nhà tắm. Dưới một gốc cây ngô đồng ngoài cửa, Giang Đường Tri quay người tung một cú đá ngang, đá bay một tên ra xa năm mét.
"Bốp" một tiếng, cơ thể gã đập trúng một chiếc xe đạp, tiếp theo là tiếng kêu la thảm thiết. Tất cả xảy ra quá nhanh, không ai kịp phản ứng. Bà chủ vì lo cho Giang Đường Tri nên đứng trước cửa nhìn thấy tất cả, miệng há hốc.
Trời ơi, cái gọi là biết đánh không phải khoe mẽ, cô ấy thật sự biết đánh. Hai tên còn lại thấy tình hình không ổn, tỉnh rượu ngay lập tức, miệng nói là hiểu lầm, chân thì cứ lùi dần.
Giang Đường Tri mỉm cười tiến tới gần: "Hiểu lầm? Tôi không thấy hiểu lầm nào, tôi chỉ thấy ba gã rác rưởi định huỷ hoại một cô gái."
Cô bất ngờ ra tay, túm lấy tóc một tên, đầu gối thúc mạnh vào bụng, trong lúc gã đau đến mức định hét lên thì cô tát mạnh một cái, hất bay gã đi ba mét. Răng bay mất hai cái, nằm vật ra đất rên rỉ.
Tên còn lại thấy cô là cao thủ, hoàn toàn mất hết dũng khí, quay đầu bỏ chạy. Nhưng chưa chạy được mấy bước thì bị một viên đá nhỏ bắn trúng đùi, đau đến ngã nhào. Bà chủ đứng nhìn đến ngẩn người, sau đó ánh mắt nhìn Giang Đường Tri càng lúc càng sáng, còn phấn khích muốn xông lên đấm vài cái cho hả giận.
Giang Đường Tri bước từng bước đến gần tên cuối cùng. Gã sợ đến mức tay chân bò lùi, vừa lùi vừa van xin: "Tôi sai rồi, xin tha cho tôi. Tôi là người tốt, bị bọn họ lôi kéo thôi, thật đấy."