Vậy mà ông ta đã đáp lại bà thế nào?
Nếu không phải có người gửi thư nặc danh tiết lộ một bí mật kinh thiên động địa, có lẽ đến chết cô cũng chẳng biết chuyện. Giang Hoằng Binh à Giang Hoằng Binh, anh đúng là khốn nạn đến mức không còn gì để nói nữa rồi.
Bà bật cười lạnh, nhìn ông ta: "Không muốn nói à? Vậy để tôi hỏi, người tên Đàm Cao Minh, anh quen chứ?"
Thấy sắc mặt Giang Hoằng Binh lập tức trở nên khó coi, Uông Khiết cười nhạt: "Xem ra là quen rồi. Đã quen Đàm Cao Minh thì chắc cũng biết em gái ông ta Đàm Na chứ nhỉ."
Giang Hoằng Binh cuối cùng cũng hoảng hốt, ông ta chộp lấy tay Uông Khiết: "Vợ à, nghe anh nói, chuyện này có hiểu lầm. Anh không biết ai nói cho em về hai người đó nhưng anh thề, anh chưa từng làm điều gì có lỗi với em."
"Thật không?"
Bà ngẩng đầu nhìn ba đứa con trai: "Mấy đứa ngồi xuống đi. Mấy món đồ hồi môn mẹ chuẩn bị gần xong rồi, giờ cũng rảnh để xử lý chuyện trong nhà."
Ba anh em im lặng ngồi xuống, chỉ là ai nấy đều mang bộ dạng đè nén cảm xúc, đặc biệt là Giang Quán Sâm, mắt đỏ hoe, hai tay siết chặt run rẩy.
Uông Khiết lại quay sang bảo dì giúp việc trong nhà: "Lát nữa mấy người nhà bà cụ đến, đừng cản, cứ cho họ vào."
Dì vội vã gật đầu: "Vâng, tôi sẽ làm theo lời phu nhân."
Uông Khiết ra hiệu bảo bà ra ngoài, trong phòng khách chỉ còn lại năm người bọn họ.
Lúc này bà mới nhìn người đàn ông đang cúi đầu, lộ rõ vẻ bất an. Bà bật cười khinh miệt. Thật nực cười. Một người lúc nào cũng hăng hái, ngạo nghễ như ông ta, giờ lại như thể bị rút mất xương sống, chẳng thể ngẩng đầu nổi nữa.
Bà chậm rãi lên tiếng: "Anh với Đàm Na bắt đầu từ bao giờ, lên giường mấy lần, giờ còn liên lạc không? Giang Hoằng Binh, nếu không muốn cả khu nhà biết chuyện, tôi khuyên anh nên nói thật.
Anh biết tôi có thể làm gì mà. Anh hại con tôi, bắt tôi nuôi con riêng của anh, còn thông đồng với mẹ anh giăng bẫy tôi. Chừng đó chuyện, đủ để tôi cho anh ba dao sáu lỗ rồi. Nghĩ kỹ rồi hẵng mở miệng."
Về phần Giang Thiên Thiên, bà đã nhốt con bé lại rồi. Đợi xong chuyện bên này, sẽ xử lý sau. Uông Khiết chưa bao giờ là người hiền lành. Dám động đến bà và con bà thì cứ chờ mà hứng cơn thịnh nộ đi.
Giang Hoằng Binh ủ rũ nhìn Uông Khiết: "Anh xin lỗi, là anh sai... nhưng thật sự, anh cũng là nạn nhân."
"Nói trọng điểm."
Giang Hoằng Binh biết lần này Uông Khiết thật sự nổi giận, không còn cách nào khác, đành phải kể ra chuyện mà suốt bao năm qua ông ta luôn hối hận ngay trước mặt ba đứa con. Đàm Na là cháu gái bà cô bên ngoại của Giang Hoằng Binh. Vì chiến tranh, bà ngoại anh và bà cô này bị thất lạc, ai cũng nghĩ người kia đã chết trong tay kẻ địch.
Một năm sau khi chiến tranh kết thúc, bà ngoại anh bất ngờ gặp lại bà cô ấy. Qua trò chuyện, mới biết hai chị em gần như mất hết người thân, bà cô chỉ còn lại hai đứa con gái. Một mình bà cô nuôi hai đứa nhỏ rất vất vả, sau đó tái giá với một người đàn ông đã có con trai ba tuổi. Sau đó chiến sự lại bùng phát, người đàn ông đó nhập ngũ rồi không quay về nữa.
Bà cô không tái giá thêm lần nào, một mình nuôi ba đứa nhỏ nhưng chưa kịp trưởng thành thì bà cũng bệnh nặng mà mất. Bà ngoại Giang Hoằng Binh thương ba đứa trẻ nên đưa về sống cùng nhưng nhà bà cũng chẳng khá hơn, ăn bữa trước lo bữa sau, cuộc sống cực kỳ chật vật.
Ba năm sau khi bà cô mất, bà ngoại anh cũng qua đời. Sau đó, hai bên không còn qua lại nữa. Đàm Na là con gái của người đàn ông mà bà cô tái giá tức là con gái út của cậu họ Giang Hoằng Binh. Vì nhà trọng nam khinh nữ, tuổi thơ của cô ta cực khổ, trở nên rất nổi loạn.
Ở nhà thì nhẫn nhịn, ngoài đường thì nổi loạn. Thứ gì hợp mốt cô ta cũng dám thử. Cô ta khác biệt đến mức nhiều đàn ông mê mệt, trong đó có Giang Hoằng Binh thời niên thiếu. Với ông ta, con gái cậu họ cũng chỉ là người xa lạ.