Chương 219

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:24:40

"Anh có thể đưa cho em danh sách những người Giang Thiên Thiên tiếp xúc, cùng đặc điểm của họ không?" Hoắc Tân Diễn không trả lời, chỉ dùng ánh mắt đầy thâm tình nhìn cô. Ánh mắt ấy quá nóng bỏng khiến Giang Đường Tri phải lập tức né tránh. Tình cảm anh ấy dành cho nguyên chủ quá sâu đậm điều này khiến cô cảm thấy phiền phức. Chẳng lẽ cô phải nói: "Người anh yêu đã không còn, người trước mặt anh chỉ là người lạ thôi" sao? May mà đúng lúc ấy, Hoắc Tân Thần bước nhanh tới. Anh ngồi xuống bên cạnh Giang Đường Tri, ôm lấy vai cô, mỉm cười nhìn Hoắc Tân Diễn: "Tìm chị dâu có việc gì?" Anh thật sự hơi giận rồi. Mới rời đi một lúc, Tân Diễn đã tranh thủ thời cơ để gặp riêng vợ anh. Giấy đăng ký kết hôn họ cũng có rồi, ngày mai còn tổ chức tiệc. Vậy mà Tân Diễn vẫn chưa chịu buông? Nếu không phải là em họ, chắc nắm đấm anh đã đáp xuống từ lâu. Hoắc Tân Diễn thấy anh tới, còn cố tình dùng hành động thân mật để chọc tức thật lòng mà nói, khoảnh khắc đó anh rất muốn đánh nhau một trận. Nhưng anh ấy nhịn. Bây giờ, anh ấy không có tư cách. Hôn ước với nhà họ Giang đã hủy, anh ấy không còn là vị hôn phu của con gái họ Giang nữa. Giữa họ chỉ còn quan hệ hàng xóm và anh em dâu. Anh ấy giấu đi tình cảm trong mắt, nhìn Hoắc Tân Thần nghiêm túc nói: "Chỉ nói chút chuyện về nhà họ Giang. Giang Thiên Thiên gần đây hay tiếp xúc với mấy kẻ lưu manh, em không biết cô ta đang âm mưu gì." "Em tìm chị dâu là để nhắc cô ấy cẩn thận. Còn nữa, mai em phải về đội, tiệc rượu... em không tới được." Hoắc Tân Thần đã biết chuyện nhà họ Giang từ bố anh tối hôm qua, vốn định hôm nay tìm thời điểm thích hợp để nói với Giang Đường Tri, không ngờ lại bị Hoắc Tân Diễn kể trước. Anh hơi không vui nhưng vẫn giữ bình tĩnh, nói: "Mấy người đó để anh lo, anh sẽ không để chị dâu gặp nguy hiểm. Em cũng chú ý an toàn, cần giúp gì thì cứ nói." Hoắc Tân Diễn gật đầu, rồi nhìn thẳng Hoắc Tân Thần, nghiêm túc: "Anh phải đối xử tốt với cô ấy, đừng phụ tấm lòng của cô ấy. Nếu không... em sẽ mang cô ấy đi." Anh ấy biết nói vậy là thừa. Anh trai anh ấy cũng như anh ấy đều là những kẻ si tình, đã yêu là không buông tay. Nhưng anh ấy vẫn muốn nói ra. Không chỉ là cảnh cáo anh trai phải chung thủy, mà còn muốn để Giang Đường Tri biết anh ấy vẫn luôn ở đây, chỉ cần cô cần, anh lấy ập tức xuất hiện. Hoắc Tân Thần khẽ cười, siết chặt vòng tay ôm cô, nhìn thẳng vào mắt em trai: "Em không có cơ hội đó đâu." Vừa nãy mắc tiểu quá, Hoắc Thanh Mạt chạy vội về, thấy anh trai có mặt thì mới thở phào nhẹ nhõm. Cô thật sự chịu hết nổi Hoắc Tân Diễn rồi. Nhìn ánh mắt anh ta nhìn chị dâu kia kìa, chẳng thèm che giấu gì nữa, cứ như dính đầy ý tình, suốt ngày cứ nhìn chằm chằm chị dâu như thế, bảo cô làm sao yên tâm để hai người đó ở chung một chỗ chứ? Cô bèn đứng yên như vệ sĩ, chắn phía sau Giang Đường Tri và Hoắc Tân Thần, rồi dán mắt theo dõi nhất cử nhất động của Hoắc Tân Diễn. Hoắc Tân Diễn thấy hai anh em họ canh mình như canh sói, bỗng nhiên bật cười. Anh ấy cười rất lớn, khiến Hoắc Thanh Mạt sững người. Hoắc Tân Diễn phát điên rồi sao? Chỉ có Hoắc Tân Thần và Giang Đường Tri là im lặng. Nhìn bên ngoài thì như thể Hoắc Tân Diễn đang cười nhưng thực ra khóe mắt anh ấy đã ươn ướt, chỉ là ngẩng đầu lên để nước mắt không chảy xuống. Cười đủ rồi, anh ấy đứng dậy quay lưng rời đi: "Tôi đi đây." Ngay cả Hoắc Thanh Mạt người tính tình thẳng như ruột ngựa cũng thấy có gì đó không ổn: "Ê, anh..." Hoắc Tân Thần ngăn cô ấy lại: "Đừng gọi nữa, để anh ấy yên tĩnh một lúc." Thấy Hoắc Tân Diễn như vậy, anh ấy cũng thấy nghẹn trong lòng. Trước kia vì tìm không thấy Tri Tri, lại bị Giang Thiên Thiên dây dưa không buông, anh ấy gần như chẳng cười nổi, cũng chẳng muốn về nhà, có thể ở lại đội thì ở lại đội.