Nhiều quân nhân nhìn thấy cô thì phấn khích thì thầm: "Trời ơi, cuối cùng cũng được thấy chính chủ vợ của đoàn trưởng Hoắc rồi, đúng như lời đồn, khí chất quý phái, xinh quá trời."
"Nghe nói đoàn trưởng Hoắc suốt ngày phát cẩu lương trước mặt Ủy viên Lục, cơ mà vợ anh ấy xinh thế này, ai mà không muốn khoe chứ."
"Đúng là xứng đôi."
"Cái khí chất này, ở đây tìm đâu ra người thứ hai?"
"Aaaa, mọi người nhìn kìa, chị dâu cười kìa."
Một đám người bày trò nhốn nháo, Hoắc Tân Thần chỉ muốn họ im miệng nhưng lại thấy cực kỳ tự hào. Người phụ nữ mà họ đang bàn tán, là của anh!
Tôn Hạo Kiệt ngồi hàng hai, bên cạnh là Vương Sơ Nhược.
Nghe tiếng động, anh ta quay đầu nhìn, vừa thấy Giang Đường Tri, mắt anh sáng lên.
"Đẹp quá."
Anh ta buột miệng, khiến bên cạnh vang lên tiếng hừ lạnh.
Lúc này anh ta mới nhớ bên cạnh còn có Vương Sơ Nhược, anh ta ho khan một tiếng, cười gượng: "Anh đang nói em đó, em mặc váy hôm nay đẹp lắm."
Vương Sơ Nhược nhìn chằm chằm vào Hoắc Tân Thần và Giang Đường Tri, trong lòng không muốn thừa nhận nhưng phải công nhận hai người đó đúng là một cặp trời sinh.
Cô ta thấy bực bội, thu ánh mắt lại mà chẳng buồn đáp lời Tôn Hạo Kiệt.
Cô ta chưa từng định chấp nhận anh ta, nên những lời giải thích kia, cô ta chẳng mấy quan tâm.
Ngồi ở hàng ghế đầu, cách vị trí thị trưởng sáu người, là con trai trưởng của thị trưởng Văn Triết Quân, cũng lập tức nhìn về phía Hoắc Tân Thần và cô gái đi cùng.
Anh ta từng du học ở Anh, mới về nước hai ngày.
Cái tên được nhắc nhiều nhất trong nhà anh dạo gần đây, chính là Giang Đường Tri. Dù chưa từng gặp nhưng về cô, anh ta đã biết gần như mọi thứ. Cha anh ta nói, việc đẩy nhanh tiến độ xây dựng thành phố Nam Thành là nhờ Giang Đường Tri. Cha mẹ nuôi cô đồng ý đầu tư vào Nam Thành cũng là vì nghe theo lời khuyên của cô.
Vì chuyện này, cha anh ta được cấp trên triệu tập, nhấn mạnh tầm quan trọng của Nam Thành trong kế hoạch quốc gia. Cha anh ta còn tiếc nuối nói, nếu cô chưa cưới, chưa đính hôn sớm, ông đã định tác hợp cho anh ta với cô rồi.
Văn Triết Quân thật sự thấy hứng thú với Giang Đường Tri, phụ nữ được cha Văn Triết Quân khen không nhiều. Nhưng dù hiếu kỳ, anh cũng chưa từng chủ động tìm gặp. Giờ thì anh hiểu vì sao cha mình lại tiếc nuối đến thế.
Văn Triết Quân âm thầm quan sát cô, đúng lúc đó, cô dường như có cảm giác, ngước mắt nhìn lại anh ta. Có lẽ cảm thấy anh không mang ác ý, cô nhìn anh ta ba giây, rồi khẽ gật đầu xem như chào hỏi.
Anh cũng khẽ gật đầu đáp lại, rồi thu ánh mắt về, nhẹ nhàng thở dài trong lòng. Quả thực là... đáng tiếc.
Trần Vân và Hoàng Hiểu Linh vẫy tay chào khi thấy Giang Đường Tri xuất hiện. Giang Đường Tri mỉm cười gật đầu đáp lại.
Vẻ tự nhiên, điềm đạm của cô khiến không ít người bàn tán sau lưng, nói cô chẳng giống người lớn lên ở nông thôn chút nào, khí chất cao quý toát ra từ trong ra ngoài khiến ai nhìn cũng phải ngây người.
Bọn họ càng nhìn càng thấy cô và đoàn trưởng Hoắc đúng là xứng đôi. Có lẽ chỉ có kiểu con gái như cô mới xứng với đoàn trưởng của bọn họ. Dĩ nhiên cũng có người ghen tỵ, lời nói đầy ác ý và mỉa mai.
Tưởng mình nói nhỏ không ai nghe thấy nhưng thực ra Giang Đường Tri đều nghe rõ cả. Cô chẳng biểu hiện gì. Cô đâu phải vàng ròng, làm sao ai cũng phải thích?
Huống hồ cô cũng chẳng thấy mình giỏi giang đến mức họ nói. Cô là con người, mà con người thì ai chẳng có khuyết điểm. Cô không chỉ có khuyết điểm, mà còn là một người rất đời thường.
Thích tiền, mê trai đẹp.
Vậy nên mấy lời đó cô không để tâm, sống đúng là được rồi. Tay cô bị Hoắc Tân Thần nắm chặt, đứng cạnh anh, yên lặng nghe anh trò chuyện với các lãnh đạo. Cô đứng một bên im lặng nhưng thực ra đang nghe mọi người xì xào.