Anh quay sang Giang Đường Tri, ánh mắt lộ vẻ áy náy: "Vợ ơi, hôm nay chắc không chụp ảnh cưới được rồi."
Giang Đường Tri lắc đầu: "Tiệm này vẫn ở đây, khi nào chụp cũng được." Cô chỉ vào ảnh: "Ai là tội phạm?"
Hoắc Tân Thần chỉ vào người đàn ông: "Tên này là Trương Cường Lâm, người tỉnh bên cạnh, là tội phạm giết người, đã bỏ trốn năm năm nay. Cảnh sát vẫn đang truy lùng hắn nhưng hắn rất xảo quyệt, hễ có chút manh mối thì hắn lại trốn thoát. Anh không ngờ hắn lại tới Nam Thành, còn to gan đến mức chụp ảnh cưới."
Tên Trương Cường Lâm này ngoại hình khá điển trai, nhìn vào ống kính còn cười nhếch mép kiểu lấc cấc. Bên má trái có một vết sẹo khoảng sáu phân.
Cô hỏi: "Anh nhận ra nhờ vết sẹo à?"
Hoắc Tân Thần vẫn dán mắt vào ảnh: "Không, là nhờ khuôn mặt. Một người bạn chuyển ngành sang công an của anh từng hy sinh khi bắt hắn. Chuyện đó từng gây chấn động, anh được công an mời đến phối hợp điều tra. Khi ấy, anh mới biết về hắn và có được một bức ảnh đen trắng."
Anh kéo cô đứng dậy, giọng nghiêm trọng: "Tên này từng đi lính ba năm, khả năng phản trinh sát và thủ đoạn rất ghê gớm."
Giang Đường Tri vẫn giữ được bình tĩnh: "Ra xe nói đi, chỗ này không tiện."
Hai người rời khỏi tiệm áo cưới, lên xe.
Giang Đường Tri mới hỏi: "Hắn giết người vì lý do gì?"
Dù sao cũng phải có nguyên nhân. Một người từng đi lính ba năm, không đến mức dễ dàng hủy hoại tương lai như vậy. Nghe cô hỏi, Hoắc Tân Thần chợt trầm mặc.
Hoắc Tân Thần kể cho Giang Đường Tri nghe một câu chuyện buồn về nhà họ Trương. Ba tháng trước khi Trương Cường Lâm xuất ngũ, anh nhận được một bức thư từ nhà. Trong thư viết: ông bà nội, bố, vợ anh ta cùng đứa con chưa kịp chào đời đều đã mất.
Nguyên nhân xuất phát từ việc bạn trai của cô út anh ta tố cáo bố và ông nội anh ta "tư tưởng có vấn đề", nói rằng trong nhà cất giấu nhiều tài liệu liên quan đến tư tưởng phản động.
Khi Trương Cường Lâm còn đang đóng quân, có một nhóm người xông vào nhà anh lục tung mọi thứ. Vì ông và bố anh ta đều là giáo viên nên trong nhà có nhiều sách vở thế là thành cái cớ.
Không phân biệt đúng sai, họ bị trói lại ngay trong đêm. Bạn trai cô út và đám bạn hắn ra tay rất tàn bạo ông nội anh ta bị đánh chết tại chỗ, bố anh ta trọng thương.
Bà nội vì che chở chồng con nên cũng bị thương nặng. Không biết ai dùng gậy đánh vào sau đầu bà bà ngất ngay tại chỗ. Còn vợ anh ta, lần cuối anh ta về phép, cô ấy đang mang thai sắp sinh.
Vụ việc xảy ra đúng lúc cuối thai kỳ, cô bị người ta đẩy ngã, tâm trạng hoảng loạn làm vỡ nước ối. Mẹ anh ta vừa phải bảo vệ chồng và con dâu, vừa khóc lóc cầu xin gọi y tá đến, cầu xin họ đưa con dâu đến bệnh viện.
Bà quỳ xuống dập đầu đến tóe máu nhưng không ai dám bước lên giúp. Cuối cùng, chỉ có hàng xóm động lòng trắc ẩn, liều mình đưa con dâu anh đi cấp cứu. Nhưng giữa đường cô ấy mất máu quá nhiều, đến nơi thì đã không còn cứu được.
Một xác hai mạng.
Chỉ trong một đêm, nhà họ Trương kẻ chết, người thương. Mà tất cả, chỉ vì ông bà nội anh ta phản đối cô út yêu gã đàn ông kia một thằng khốn không xứng đáng để lấy.
Nhưng cô út như bị ma nhập, sống chết đòi gắn bó với hắn. Biết cha mẹ không đồng ý, hắn nghĩ ra cách tàn độc: tố cáo. Thời đại đó, muốn tố ai rất dễ chỉ cần bịa thêm vài tội danh mơ hồ là sẽ có cả đám người trẻ bồng bột tin là thật, thay hắn "trừng trị" người nhà anh.
Quả thật, kế hoạch của hắn thành công nhưng hắn không ngờ lại gây ra án mạng, mà còn là năm mạng người.
Đúng, là năm mạng người.
Bố anh ta mất máu quá nhiều không qua khỏi, bà nội cũng trút hơi thở cuối vào nửa đêm. Vụ việc ầm ĩ tới mức tổ chức phải cử người xuống điều tra. Sau đó xác định nhà họ Trương bị vu oan cả nhà đều là người chính trực, không hề có vấn đề tư tưởng.