Giang Đường Tri nhìn anh rơi nước mắt không kiểm soát được, trong đầu cô lập tức bật ra suy nghĩ: Anh ấy thật sự hiểu mình. Những điều anh nói cũng là những điều cô từng lo lắng.
Cô lấy khăn tay sạch từ không gian ra, giúp anh lau nước mắt: "Chồng à, anh có biết đàn ông đẹp trai mà rơi lệ sẽ khiến em phấn khích lắm không?"
Cô cố tình trêu anh.
Nếu là thường ngày, anh nhất định sẽ bị cô chọc cười, hoặc mặt đỏ tía tai, rồi nhào tới ôm chầm lấy cô.
Nhưng lúc này, anh không cười, nước mắt ngược lại còn rơi dữ dội hơn: "Em nói thật đi, em đã sớm nghĩ đến khả năng này rồi đúng không? Trước đây em nôn ói dữ dội như vậy, có phải do cơ thể có vấn đề? Anh hy vọng em nói thật, và cho anh biết em có cách giải quyết."
Giang Đường Tri chưa từng thấy anh hoảng loạn đến thế, anh khóc đến đáng thương mà vẫn đẹp đến nao lòng, khiến tim cô nhói từng cơn. Nếu anh biết, ở thế giới của cô, người chết sẽ bị hỏa táng thì sao đây? Mà một khi hỏa táng thì không còn cách nào cứu vãn nữa.
Nếu là chôn cất thì còn có cơ hội.
Cô nâng khuôn mặt anh lên, nhẹ nhàng nói: "Quên linh tuyền em cho anh uống rồi à? Có nó, em sẽ không sao đâu."
Thì ra là linh tuyền, anh cứ tưởng là nước tiên. Cơ mà cũng gần giống, dù sao thì cũng cải tạo thể chất, khiến cơ thể mạnh mẽ hơn, có gọi là nước tiên cũng chẳng sai.
"Em không lừa anh chứ?"
Không mang thai, không cảm lạnh, cũng không ăn gì hỏng, vậy mà chỉ vì bị thôi miên tinh thần mà phản ứng cơ thể dữ dội đến thế, anh thật sự không tin là cơ thể không có chuyện gì.
"Không lừa anh. Nhưng có một chuyện em thật sự phải nói."
Hoắc Tân Thần lập tức căng thẳng: "Chuyện gì?"
Giang Đường Tri buông mặt anh ra, nói: "Do em chưa hoàn toàn dung hợp với cơ thể này, lại thêm linh hồn quá mạnh, để tránh xảy ra phiền toái không cần thiết. Sau này em nên hạn chế vận động mạnh, như chạy bộ, đánh nhau, tập thể lực..."
Hoắc Tân Thần chợt thấy nặng nề đây chẳng phải ngầm nói cơ thể vẫn có vấn đề sao? Anh nghiêm túc hẳn lên: "Được, từ giờ em không cần làm gì hết, để anh lo. Anh sẽ sắp xếp thêm một người giúp việc, dù anh không ở Nam Thành, cũng có người nấu nướng, giặt giũ cho em."
Giang Đường Tri từ chối: "Tạm thời chưa cần đâu, anh vừa mới được thăng chức, đừng để người ta có ấn tượng không tốt. Em không phải không được vận động, chỉ là nên ít lại thôi. Không được vận động mạnh cũng không có nghĩa là thành người tàn phế, cái gì cũng không làm được."
Nhưng Hoắc Tân Thần không nghe, trong lòng anh lúc này, cô giống như một món đồ dễ vỡ, cần được nâng niu cẩn trọng, không thể để xảy ra sơ suất.
"Nhà em... còn những ai là người thân?"
Nhắc đến người thân, giọng Giang Đường Tri tươi hẳn lên: "Người thân của em nhiều lắm, ai cũng rất thương em. Nhà họ Giang bên em là đại gia tộc, ông nội em có ba anh em, ông nội theo nghiệp kinh doanh, ông cả đi lính, ông út làm chính trị.
Cả hai ông đều có ba người con, mấy người đó lại đều đã lập gia đình và có con riêng. Bà nội em sinh năm người con, trong đó chỉ nhà em là có mình em, còn mấy bác, chú, cô đều có ít nhất hai con.
Mà em là đứa con gái duy nhất của nhà họ Giang, nên ai cũng cực kỳ cưng chiều. Chỉ cần em muốn, hôm sau nhất định sẽ có. Bà nội luôn nói em là tiểu phúc tinh của nhà họ Giang, mọi thứ đều phải xoay quanh em.
Bên ngoại em cũng có nhiều anh em họ, ai cũng thương em hết mực. Trước khi đến đây, mỗi ngày em đều được tình yêu bao quanh."
Hoắc Tân Thần nghe cô kể về gia tộc khổng lồ ấy, lại là con gái duy nhất. Bảo sao khí chất cô lại cao quý như thế, bảo sao cô chẳng biết làm việc nhà, cũng chẳng phân biệt nổi rau nào với rau nào.
Bởi vì cô không cần biết, mỗi ngày chỉ cần làm điều mình thích là đủ, mọi thứ khác đều có người lo. Anh bỗng thấy xót xa: "Xin lỗi, để em theo anh chịu khổ rồi."