Chương 301

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:45:12

Ngô Băng Băng ngẩn người, bàn tay đang xoa bóp khựng lại, ánh mắt nhìn cô đầy thán phục thì thầm: "Thì ra là vậy..." Giang Đường Tri nhắm mắt, mỉm cười khẽ: "Chứ cô nghĩ tôi vì thích nổi bật mà cố tình tranh ánh đèn sao? Thực ra, tôi ghét nhất chính là việc trở thành tâm điểm." Ngô Băng Băng im lặng. Cô ấy không nhìn thấu được Giang Đường Tri. Cô chỉ nhỏ hơn mình hai tuổi nhưng từng lời, từng hành động đều già dặn và vững vàng hơn cô ấy rất nhiều. Chỉ vài ngày tiếp xúc, cô ấy đã thấy ở cô rất nhiều mặt khác nhau. Lúc trầm ổn, cảm giác như dù trời có sập xuống, chỉ cần có cô là mọi thứ vẫn ổn. Lúc nghịch ngợm, cô lại như một bé gái tinh quái chưa lớn, cười nói hồn nhiên chẳng chút gánh nặng. Lúc yên tĩnh, lại giống như một người cô độc sẵn sàng biến mất khỏi thế gian, khiến người ta bất giác thấy sợ. Còn lúc dịu dàng, cô ấy như mặt trời nhỏ, sưởi ấm tất cả xung quanh, khiến người ta chỉ muốn lại gần thêm chút nữa. Và với Ngô Băng Băng, Giang Đường Tri quyến rũ nhất là khi cô ở trong sàn giao dịch. Khi ấy, toàn thân cô toát ra khí chất mạnh mẽ và trí tuệ, chỉ mất một giờ kiếm được số tiền người thường cả đời không mơ tới, vậy mà nét mặt vẫn bình thản như không. Khi đó, cô như một vị tướng bất bại giữa chiến trường rực rỡ mà lạnh lùng, thật khiến người ta không thể rời mắt. Cô ấy không biết đâu mới là mặt thật của Giang Đường Tri nhưng mặt nào... cũng khiến người ta phải yêu mến. Ngô Băng Băng không biết nói gì thêm, cúi đầu tiếp tục xoa bóp chân cho cô, nhẹ giọng đổi chủ đề: "Tiếng Anh của cô thật tốt. Khi trò chuyện với mấy người nước ngoài, cảm giác như cô sinh ra ở đó vậy, phát âm chuẩn không chê được điểm nào." Giang Đường Tri bật cười khi nghe vậy, mở mắt nhìn sang Ngô Băng Băng: "Chỉ cần cô muốn, cô cũng có thể làm được." Ngô Băng Băng vừa định trả lời thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Cô ấy vội vàng giúp Giang Đường Tri xỏ giày cao gót, lấy chiếc khăn mỏng trên sofa đắp lên chân cô, đúng lúc thấy Thi Giai Lâm dẫn theo mấy vị phu nhân bước vào. "Tri Tri, có vài vị phu nhân muốn làm quen với con." Thi Giai Lâm mỉm cười đi vào, vừa thấy cô ngồi ngoan ngoãn trên sofa, ánh mắt dịu dàng nhìn mình, trong lòng bà mềm nhũn, ngồi xuống cạnh cô: "Mệt rồi phải không?" Tối nay đi giày cao gót, theo sát vợ chồng bà tiếp đãi bao nhiêu người, sau đó lại phải một mình trò chuyện với không ít nhân vật lớn, bề ngoài thì có vẻ thong dong thoải mái, luôn giữ được nụ cười nhưng chỉ phụ nữ mới hiểu, cô đã vất vả thế nào. Giày cao gót phối với sườn xám, cả buổi tối luôn giữ dáng đứng thẳng tắp, ứng đối cả bữa tiệc bằng phong thái hoàn hảo. "Cũng tạm ạ." Giang Đường Tri đứng dậy chào đón các phu nhân và tiểu thư, lễ nghi đúng mực, khiến các vị phu nhân không thể bắt bẻ được gì. Thật ra, dù cô không đứng lên thì cũng chẳng ai dám nói gì. Thân phận của cô đặt ở đó con dâu Hoắc gia, một trong những đại gia tộc ở thủ đô nội địa đã đủ khiến người ta kính nể, huống chi cô còn là con gái nuôi nhà họ Phí. Nhìn trận thế tối nay cũng đủ biết nhà họ Phí coi trọng cô cỡ nào. Mà bản thân Giang Đường Tri cũng không thể xem thường. Một cô gái trẻ tuổi, một mình đến Hồng Kông, đối diện với bao nhân vật lớn mà chẳng chút sợ hãi. Thật ra, tối nay không ít người đến để xem cô và nhà họ Phí có trò gì hay ho để cười. Một cô gái lớn lên ở nông thôn, lại được nhà họ Phí nâng niu đến vậy họ muốn xem xem cô có gì đặc biệt. Nhưng nào ngờ, vừa xuất hiện, khí chất cao quý và nhan sắc xinh đẹp của cô đã khiến toàn trường bị cuốn hút. Vì sao khí chất của cô còn hơn cả tiểu thư nhà giàu ở Hồng Kông? Còn tài năng của cô thì càng khiến người ta khiếp sợ. Sau phần mở màn, là điệu vũ giao tế kiểu Waltz nghi thức không thể thiếu trong giới thượng lưu. Nhiều người luyện vũ đạo hàng tháng trời chỉ để không làm mất mặt trong đêm tiệc.