Chương 58

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:39:25

Hôm nay tâm trạng Thẩm Kỳ Hà rất tốt, vừa tan làm về đã gọi dì giúp việc đến, bảo bà kiểm kê hết mấy món quà tặng mấy hôm nay để lập danh sách. Dì giúp việc thấy bà chủ hiếm khi vui đến thế, mỉm cười hỏi: "Vâng, tôi kiểm ngay. Mà hôm nay có chuyện gì vui thế ạ?" Bà là người hồi môn theo về từ nhà họ Thẩm, nên có vài lời vẫn có thể hỏi riêng Thẩm Kỳ Hà. Thẩm Kỳ Hà cười tươi rói: "Tất nhiên là vì con dâu tương lai của tôi rồi, nhà mình đúng là nhặt được bảo bối." Dì giúp việc thấy bà thay đổi thái độ nhanh như vậy, liền nói: "Cậu chủ với cô chủ mới gặp chưa lâu nhưng đúng là duyên số. Bà chủ, giờ bà đồng ý để cậu cưới cô ấy rồi chứ?" "Đồng ý, sao lại không? Nếu không vướng Tết, tôi thật muốn bay vào Nam Thành gặp con dâu ngay." Thẩm Kỳ Hà cười nói: "Đi đi, tôi còn phải gửi ít đồ tốt cho con bé." Lúc ăn tối, Thẩm Kỳ Hà kể với Hoắc Hồng Minh: "Anh biết không, chiều nay có người nhà họ Lâm đột nhiên chặn em lại, vừa khóc vừa kéo tay em, làm em cũng phát hoảng. Em nghĩ, mình có làm gì họ đâu nhỉ?" Hoắc Hồng Minh nghe vậy, quay đầu hỏi: "Cố tình đến tận chỗ em làm?" "Phải, đến tận nơi, lúc đó còn bao nhiêu người nhìn." Thẩm Kỳ Hà cảm thán: "Đúng là không dễ dàng gì. Cô ấy xúc động cũng phải. Cô ấy kể, Tân Thần và Tri Tri tìm thấy ông cụ nhà họ giáo sư Lâm, lúc ấy em còn tưởng mình nghe nhầm. Biết bao người tìm ông hai năm nay còn không ra, sao tự dưng hai đứa nhỏ nhà mình lại tìm được? Cô ấy kể, Tân Thần dẫn Tri Tri đi ăn, Tri Tri thấy ông cụ không có gì ăn, thương tình mời ông một bát mì dê, đúng lúc đó ông cụ tỉnh táo, còn định quỳ xuống cảm ơn..." Thẩm Kỳ Hà thuật lại nguyên văn lời người nhà họ Lâm cho Hoắc Hồng Minh nghe, rồi nói: "Em thật cảm thấy con bé đúng là mang vận may kiểu cá chép." Hoắc Hồng Minh trầm ngâm một lúc, rồi nói: "Nên anh mới bảo, con cháu có phúc của con cháu. Trước đây em phản đối làm gì?" Thẩm Kỳ Hà liếc mắt: "Lúc bố sắp xếp cho Tân Thần, sao anh không nói câu đó? Lúc thấy phản ứng nhà thằng hai, anh cũng chẳng lên tiếng." Hoắc Hồng Minh bị nói trúng, im lặng không đáp. Đường đường là một Tư lệnh, nghĩ đến cảnh tượng khi đó, chỉ biết lặng lẽ cầm tờ báo lên xem. Thẩm Kỳ Hà bật cười, rồi nói ra nghi ngờ trong lòng: "Nhưng em thấy hành vi gần đây của con bé và thông tin điều tra trước đó khác nhau nhiều quá, anh có thấy không? Thông tin điều tra cho thấy con bé rất trầm, hay cúi đầu, thích ở một mình, không chủ động bắt chuyện. Nhưng từ sau khi đuổi bà mai và nhóm người kia đi, nó hoàn toàn khác. Biết rõ ba người kia là gián điệp, vậy mà dám khiêu khích, còn uy hiếp và chơi đòn tâm lý. Còn bắt cả bọn buôn người, cứu được đứa nhỏ nhà họ Phí. Gặp cả Tư lệnh Tào cũng không sợ. Anh nói xem, thay đổi có lớn không?" Việc Giang Đường Tri làm trên tàu đã lên báo ngay hôm sau khi xuống ga. Dù không có ảnh nhưng trong viện ai cũng biết đó là vợ chưa cưới của Hoắc Tân Thần. Vài ngày nay, Thẩm Kỳ Hà hả hê ra mặt. Trước kia ai cũng chê con dâu bà quê mùa, không có học thức. Đến khi báo đăng tin nhà họ Phí ở Hồng Kông nhận Giang Đường Tri làm con nuôi, ai nấy đều lác mắt vì ghen tị. Trước đây, Thẩm Kỳ Hà lười đôi co với bọn họ, nói nhiều lại bị chê là sĩ diện. Dạo gần đây có người bắt chuyện, bà cũng bắt đầu chủ động nhắc đến chuyện của con dâu, từng câu từng chữ đáp trả thẳng thừng. Bà nói, nếu bằng tốt nghiệp cấp ba mà đã bị chê là không có văn hóa thì cả nước này chắc đầy người mù chữ mất rồi. Bà còn nói, con dâu bà chỉ thiếu một học kỳ nữa là thi đại học, nếu không vì đột ngột xảy ra chuyện trong nhà thì giờ chắc đã là sinh viên rồi.