Chương 460

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:26:54

Hoắc Tân Thần lắc đầu khẽ khàng: "Đáng tiếc, ba đời nhà hắn đều là người Hoa, thuần gốc." Giang Đường Tri giận run: "Phải để hắn nếm thử mười đại hình phạt tàn khốc mới đúng. Có như vậy mới trả được món nợ máu cho những sinh linh bị giết oan." "Đừng nghĩ nữa, mười hình phạt ấy sớm bị bãi bỏ rồi. Cùng lắm trước khi chết hắn phải chịu chút đau đớn về thể xác thôi." Giang Đường Tri còn định hỏi tiếp nhưng Hoắc Tân Thần đã bịt miệng cô lại: "Đừng hỏi nữa, hỏi thêm em sẽ gặp ác mộng. Ngoan, ngủ đi." Đúng là chồng cô hiểu cô. Lúc này trong đầu cô toàn là hình ảnh về mấy cái hũ đó, mắt, tim, bộ phận sinh dục... không cách nào xua đi được. Không ngủ được, cô chuyển chủ đề: "Chiều nay em đỡ anh Ba về, lúc vừa tới cổng thì bị Chính ủy Lục nhìn thấy. Anh ấy tưởng em ngoại tình, đội nón xanh lên đầu anh rồi đấy. Anh ấy còn nhắc, dù sao anh ba cũng là người ngoài, khu nhà toàn người quen biết, chuyện này ảnh hưởng tới danh tiếng nhà mình. Nghĩ lại thì đúng. Trong mắt người khác, anh ba là con trai út nhà họ Ngụy ở Hồng Kông, đâu ai biết là anh trai em. Mai anh công khai đi, nói anh ấy với mình hợp tính, nên em nhận làm anh trai." Thì ra là chuyện này, là lỗi do anh suy nghĩ chưa chu toàn. "Chuyện này để anh xử lý, em đừng lo. Em với anh ba lâu ngày gặp lại, cứ dành thời gian ở bên anh ấy nhiều một chút, kể cho anh ấy nghe chuyện của mình." Giang Đường Tri "ừm" một tiếng, nhỏ giọng nói: "Anh ba ở đây hơn một năm rồi, chịu đủ khổ, người gầy yếu đến mức đáng sợ. Dù Linh Tuyền có thể chữa lành nhưng thể chất anh ấy vẫn yếu hơn người thường, cần phải bồi bổ từ từ..." Cô còn chưa nói hết, bên cạnh đã vang lên tiếng ngáy khe khẽ, Hoắc Tân Thần mệt quá, vừa nằm xuống đã ngủ say. Tiếng ngáy nhỏ, nghe lại như có tác dụng ru ngủ. Giang Đường Tri ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn khuôn mặt anh lúc ngủ. Ngay cả khi ngủ, lông mày anh vẫn hơi nhíu lại, chắc là trong mơ vẫn còn đang trải lại chuyện ban ngày. Cô đưa tay vuốt nhẹ lông mày anh, tìm tư thế thoải mái nhất rúc vào lòng anh, nghe tiếng ngáy nhẹ nhàng kia, cơn buồn ngủ dần kéo tới: "Ngủ ngon nhé, chồng yêu." Giang Đường Tri dẫn một người đàn ông lạ vào khu tập thể, chỉ trong một đêm, cả khu đều biết chuyện. Mọi người thi nhau đoán xem người đàn ông kia là ai, rồi lại bàn tán thái độ của đồng chí Giang dành cho anh ta ra sao. Sao cô có thể sau lưng Phó sư đoàn trưởng Hoắc mà có tiếp xúc thân mật với người đàn ông khác được chứ? Có người chờ xem Giang Đường Tri bị bẽ mặt, ví như tin này đã bay đến tai Vương Sơ Nhược, cô ta còn chuẩn bị hẳn một bài diễn văn mỉa mai để "tiện thể" chỉ trích một trận. Cô ta giận Giang Đường Tri đã cướp mất người đàn ông của cô ta, có được rồi lại chẳng biết trân trọng. Cô ta thật chỉ muốn xé nát Giang Đường Tri ra thôi! Dĩ nhiên trong khu cũng có không ít người tin rằng chuyện này chắc chắn có uẩn khúc. Đồng chí Giang và Phó sư đoàn trưởng Hoắc tình cảm sâu đậm đến thế, sao có thể thích người khác được? Huống chi trên đời này có bao nhiêu người đàn ông sánh được với Phó sư đoàn trưởng Hoắc chứ? Bỏ qua một người đàn ông ưu tú như vậy, để đi thích một người đến đi còn phải có người dìu? Cũng chẳng giống gu của đồng chí Giang chút nào. Tin đồn cũng tới tai Trần Vân. Sáng sớm, chị đến nhà Hoàng Hiểu Linh, thấy chị ấy búi hai bím tóc tết, ăn mặc chỉnh tề, đeo túi vải trông có vẻ chuẩn bị ra ngoài. Chị tò mò hỏi: "Hiểu Linh, định ra ngoài à?" Hoàng Hiểu Linh thấy Trần Vân thì hơi bất ngờ: "Ơ, hôm nay sao lại nhớ đến tìm tôi vậy? Ăn sáng chưa?" Trần Vân cười đáp: "Giờ này rồi sao lại chưa ăn được, định đi đâu thế?" Hoàng Hiểu Linh thu dọn xong thì nói: "Con trai lớn nhà tôi hôm nay có họp phụ huynh, tiện thể đi chợ mua ít thịt về luôn."