Ánh mắt bà đảo quanh sân sân vườn được dọn dẹp sạch sẽ, rõ ràng là chủ nhân rất có tâm chăm chút, nhìn vào thấy nhẹ nhõm hẳn.
Gốc hoa nguyệt quý ở góc tường chắc mới trồng trong năm nay, mới cao đến ngang hông nhưng lại nở rất nhiều hoa. Ánh nắng ban mai rọi xuống những cánh hoa hồng phấn, khiến chúng càng thêm rực rỡ. Cả sân tràn ngập mùi hoa nhẹ nhàng.
Uông Khiết im lặng hồi lâu rồi chậm rãi lên tiếng, giọng bà pha lẫn bất ngờ và ngưỡng mộ: "Chỉ là ở tạm vài tháng thôi mà không ngờ họ lại chăm chút chốn này kỹ đến vậy, đúng là một khu vườn nhỏ ấm áp."
Chỉ có những người yêu nhau thật lòng mới để tâm đến không gian sống như thế cho dù chỉ là tạm thời, cũng nhất định phải biến nó thành một mái ấm đúng nghĩa. Nghĩ lại thời điểm mình mới cưới, vợ chồng bà cũng từng sống ở khu nhà dành cho cán bộ nhưng khi ấy hai người quá bận, hiếm khi có thời gian chăm lo cho tổ ấm nhỏ của mình.
Huống chi bà còn mang thai không lâu sau khi cưới, nên càng chẳng có tâm tư trồng hoa trồng cỏ gì hết. Bây giờ nghĩ lại khi ấy họ bận, lẽ nào con gái bà và con rể không bận? So với họ năm xưa, bọn trẻ còn bận rộn hơn nhiều. Vậy mà dù bận đến mấy, họ vẫn luôn dành thời gian để khiến ngôi nhà trở nên ấm cúng.
Thẩm Kỳ Hà liếc cô một cái rồi quay người đi vào phòng khách. Khi ngang qua còn nói với bà buông một câu: "Giữa trưa nắng mà đứng trong sân ngưỡng mộ cuộc sống của con gái, chị cũng giỏi thật đấy."
Năm xưa bị người kia từ chối, liền tùy tiện tìm một người đàn ông kết hôn đó là không có trách nhiệm với cuộc đời mình. Giờ thì hối hận ư? Đời người đã đi được nửa chặng rồi, vẫn chưa hiểu ra sao? Người với người vốn dĩ đã khác nhau. Không có ai cả đời thuận buồm xuôi gió.
Đời người là con đường một chiều, không có đường quay lại để chọn lại từ đầu. Chị chỉ có thể cắn răng mà bước tiếp. Dù xuất phát điểm của chị là tốt hay tệ thế nào thì mỗi lần đứng trước ngã rẽ, chính là cơ hội để lựa chọn.
Nhưng nếu mỗi lần đến ngã rẽ, chị không cân nhắc kỹ, chẳng hiểu rõ bản thân muốn gì, rồi cứ thế chọn đại một con đường đầy gai góc thì có thể trách ai?
Hoắc Tân Thần lúc này đang chuẩn bị nguyên liệu, cá chép đã được làm sạch. Thấy Thẩm Kỳ Hà đi vào, anh nói: "Mẹ, con bật sẵn điều hòa trong phòng khách rồi, mẹ nghỉ ngơi một lát đi ạ. Nếu mệt thì vào phòng dành cho khách nghỉ cũng được, trong phòng có quạt máy."
Thẩm Kỳ Hà đứng ngoài một lúc mà mồ hôi ướt đẫm người, bà lau mồ hôi, bước vào bếp hỏi: "Cá chép con tính làm món gì?"
Hoắc Tân Thần vừa thái gừng vừa đáp: "Nấu canh cho cô ấy uống, vợ con thích uống canh cá chép."
Thẩm Kỳ Hà chỉ sáu con cá chép to bằng bàn tay để bên cạnh: "Thế mấy con này thì sao?"
"Kho." Hoắc Tân Thần chỉ vào chỗ cá tươi: "Hôm qua con đặc biệt sang nhà dân ở quê mua, họ bắt cá ngay tại chỗ, rất tươi." Anh lại chỉ sang tôm sú và con gà mái đã làm sạch: "Những thứ này cũng đều mua ở quê, cả trứng gà cũng vậy."
Uông Khiết cũng bước vào, thấy anh đã chuẩn bị rất nhiều nguyên liệu, bèn hỏi: "Rau thì sao? Tính nấu món gì, để tôi ra vườn hái."
Hoắc Tân Thần chẳng khách sáo: "Tri Tri thích ăn trứng xào cà chua với khoai tây hầm đậu cô-ve."
"Được, tôi đi hái."
Thẩm Kỳ Hà cũng hỏi: "Còn tạp dề thì sao? Cho mẹ một cái."
Khi Giang Đường Tri bước ra khỏi phòng thi, đã thấy Hoắc Tân Thần cùng Giang Sâm, Giang Quán Lâm từ xa vẫy tay với cô.
Hoắc Tân Thần lập tức chạy tới đón, cầm lấy túi đồ dùng thi trong tay cô, rút quạt ra quạt mát cho cô: "Anh đặt sẵn một phòng riêng gần đây rồi, ở đó mát hơn nhiều."
Giang Sâm thì che ô cho cô, vì anh ấy biết em gái mình sợ nắng nhất. Tháng Bảy nắng đổ lửa, chính thức bước vào cao điểm của mùa hè, nóng đến phát bực.