Chương 461

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:27:11

Trần Vân ngạc nhiên: "Vậy cũng đâu cần đi sớm thế. Mà này, hay là tôi đi cùng chị nhé, tôi cũng đang định mua ít trứng về. Ở nhà ăn trứng nhanh lắm, bọn trẻ con thích món trứng hấp tôi làm, mỗi đứa một quả, ăn vèo vèo." Hoàng Hiểu Linh cười: "Được thôi. Nhưng để tôi nói trước, còn ba chị dâu nữa cũng đi cùng. Họ cũng đi họp phụ huynh, tiện mua ít đồ. Tôi đợi ở cổng nhé, nhanh lên đấy, đi trễ là không còn miếng thịt ngon nào đâu." "Được được, chị đợi tôi nhé!" Trần Vân cũng chẳng còn tâm trí hóng chuyện nữa, vội vã chạy về nhà chuẩn bị. Mười phút sau. Vài người họ tụ tập ở cổng rồi cùng nhau đạp xe về phía trung tâm thành phố. Trên đường đi, Trần Vân ghé sát Hoàng Hiểu Linh, không nhịn được hỏi nhỏ: "Chị dâu, chị nghe chưa, hôm qua Đường Tri dẫn một người đàn ông lạ về khu tập thể đó. Nghe nói người đó mặt mũi không phân nổi nam nữ, đẹp trai lắm. Chị có gặp chưa? Biết họ có quan hệ gì không? Em thấy nhiều người đang bàn tán lắm." Dĩ nhiên Hoàng Hiểu Linh biết rồi, chồng chị tối qua về là kể ngay, mà chị còn biết nhiều hơn nữa. Đường Tri đã báo với Chính ủy Lục, rằng người đàn ông đó là huynh trưởng kết nghĩa của hai vợ chồng. Việc có tiếp xúc thân thể là vì đối phương bị bệnh, đi lại khó khăn nên Đường Tri mới đỡ. Chị kể lại y nguyên cho Trần Vân, rồi nhắc nhở: "Trần Vân này, có nhiều chuyện mắt thấy tai nghe cũng chưa chắc là sự thật, càng không thể hùa theo đám đông, người ta nói gì là tin nấy. Tính cách của Đường Tri, người khác không rõ chứ mình thì rõ. Nếu cô ấy thật sự là kiểu phụ nữ đứng núi này trông núi nọ, thay lòng đổi dạ thì khi còn ở nông thôn đã lấy chồng rồi, còn đợi đến khi Phó sư đoàn trưởng Hoắc tới cầu hôn làm gì? Đường Tri là người có chính kiến, là người làm nên chuyện lớn, không bao giờ làm ra loại chuyện khiến người ta khinh thường như vậy đâu." Nói tới đây, chị có hơi khó chịu Giang Đường Tri đối với Trần Vân không tệ, người khác hiểu lầm thì thôi, sao ngay cả Trần Vân cũng ôm tâm lý như vậy? Nghe giọng cô ấy là biết, rõ ràng cũng hóng chuyện theo, Trần Vân khẽ ho một tiếng: "Chị dâu, chị hiểu lầm tôi rồi, tôi đâu có hóng hớt chuyện này, tôi nghe tối qua xong, sáng nay đã đến tìm chị ngay. Đường Tri có phó sư đoàn trưởng tốt như vậy rồi, sao lại còn để mắt tới ai khác? Tôi chỉ tò mò người kia là ai thôi, chứ không có ý gì đâu." Một người chị dâu đạp xe phía trước nghe thấy câu chuyện, liền giảm tốc độ, ghé sang nói: "Mấy cô đang nói về đồng chí Giang hả?" Trần Vân đáp một tiếng "Ừ", chị dâu kia liền nói: "Có người rảnh rỗi đến phát chán, không nói vài câu thị phi là chịu không nổi. Đồng chí Giang xuất sắc như thế, hai người tình cảm lại sâu đậm, sao có thể làm ra chuyện nực cười đó? Với lại người kia còn được đưa vào tận nhà ở, thật sự mà có quan hệ mờ ám gì thì phó sư đoàn trưởng là vật trang trí à?" Hoàng Hiểu Linh tiếp lời: "Đúng đấy, ai mà thích nói xấu sau lưng, để chị mà bắt gặp, thấy một người chửi một người." Chị dâu kia bật cười ha hả: "Thế thì để tôi đi cùng chị, tôi cũng ghét nhất mấy người không có chứng cứ mà bịa chuyện. Người ta Giang Đường Tri là người làm đại sự, không phải dạng tầm thường như chúng ta." Trần Vân cười gật đầu, chỉ là mặt hơi đỏ. Chị cảm thấy xấu hổ, nhất là khi thấy chị dâu kia không điều kiện tin tưởng Giang Đường Tri , chị càng thấy thẹn. Vì ngay khoảnh khắc đầu tiên khi nghe chuyện, chị đã không tin tưởng Đường Tri, mà lại nghĩ thì ra cô ấy cũng chẳng cao thượng sáng láng gì. Dù sau đó đã phủ định, tin rằng cô ấy không phải loại người lăng nhăng nhưng ý nghĩ đầu tiên ấy khiến chị cảm thấy bản thân có lỗi với Giang Đường Tri. Hoàng Hiểu Linh liếc nhìn Trần Vân, thấy rõ biểu cảm của cô ấy. Nói thật, chị có chút thất vọng.