Chương 109

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:56:22

Cả khu đại viện ai mà chẳng biết Giang Thiên Thiên thích Hoắc Tân Diễn. Nhưng chuyện Hoắc Tân Diễn không thích Giang Thiên Thiên, chỉ thích Giang Hạ Vân, mọi người cũng đều biết. Nếu Giang Thiên Thiên biết Giang Hạ Vân đã được tìm thấy, còn kết hôn với Hoắc Tân Thần thì có lẽ cô ta sẽ được như ý, sau này Hoắc Tân Diễn chính là của cô ta rồi. Nhưng điều đó thì liên quan gì đến cô ta? Cô ta chỉ biết, nếu không có Giang Đường Tri chen ngang thì Hoắc Tân Thần đã là của cô ta rồi. Nếu Giang Đường Tri chính là Giang Hạ Vân thì cô ấy nên kết hôn với Hoắc Tân Diễn mới đúng. Dù sao hai người cũng đã đính hôn từ nhỏ, họ mới là một đôi. Chiều hôm đó, cô ta vội vã xách túi rời khỏi bệnh viện, đi thẳng đến khu nhà gia đình quân nhân. Giang Đường Tri đang đến nhà Hoàng Hiểu Linh, lúc này trong nhà chỉ còn lại ba người: Hoắc Tân Thần, Hoắc Tân Diễn và Giang Quán Mặc, mặt đối mặt nhìn nhau. Giang Quán Mặc gãi mũi, hơi giở trò cù nhây: "Tôi phải đợi kết quả xét nghiệm mới đi, dù sao phòng khách nhà mấy người cũng có giường. Tôi không ở không đâu, tôi có thể dọn dẹp, đi mua đồ Tết cùng mấy người. Tôi có tiền." Hoắc Tân Thần không mảy may lay động: "Tôi thiếu gì mấy đồng đó? Thu dọn đồ đạc, ra nhà khách mà ở." Giang Quán Mặc còn ở đây thì anh với Đường Đường sao bồi dưỡng tình cảm được? "Không đi! Dựa vào đâu chứ? Tôi có thể là anh vợ cậu đó, sao cậu lại đối xử với tôi thế này!" Giang Quán Mặc nhìn anh đầy tổn thương, ai không biết còn tưởng anh bị phản bội nặng nề lắm. Hoắc Tân Thần lạnh lùng đáp: "Kết quả chưa có, anh chưa là cái gì hết." Giang Quán Mặc cười khẩy: "Tôi chưa là cái gì? Hoắc Tân Thần, tốt nhất cậu nên khách sáo với tôi một chút, tôi tuyệt đối là anh vợ anh. Cậu đừng tưởng lấy được giấy đăng ký kết hôn với em gái tôi là xong chuyện. Tôi nói cho cậu biết, chỉ cần cô ấy là Vân Vân thì tôi nhất định sẽ đưa cô ấy về nhà." Hoắc Tân Diễn vẫn im lặng nãy giờ, bỗng hỏi: "Đưa về? Nhà các anh có chỗ cho cô ấy ở à? Còn đứa em gái khác của anh, định sắp xếp thế nào?" Giang Quán Mặc thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Chuyện đó tôi đã nghĩ đến từ khi rời khỏi Tứ Cửu Thành rồi. Phòng tập múa của Thiên Thiên diện tích và ánh sáng đều tốt, đến lúc đó dọn dẹp lại cho em út ở. Còn tại sao không để Thiên Thiên nhường phòng? Vì phòng đó cô ấy ở bao năm nay, quen rồi. Mà em út chưa chắc đã thích ở phòng có người từng ở qua." Hoắc Tân Diễn bật cười lạnh, ánh mắt đầy giễu cợt: "Sắp xếp cho em ruột ở phòng tập múa, còn em nuôi thì ở căn phòng rộng gấp đôi, ánh sáng tốt nhất nhà, rồi bảo là vì quen ở? Thật hay." Giang Quán Mặc hơi nhíu mày: "Tân Diễn, tôi biết cậu không thích Thiên Thiên nhưng định kiến của cậu có hơi lớn quá rồi không? Dù sao cô ấy cũng chỉ là một cô gái nhỏ, có chút tính tình cũng bình thường, đâu đáng để cậu khó chịu đến thế." Anh ta thở dài, nhìn về phía Hoắc Tân Thần, giải thích: "Tôi sẽ không để em út chịu thiệt thòi những gì Thiên Thiên có, em ấy cũng sẽ có. Những gì Thiên Thiên không có, em ấy cũng sẽ có. Nhưng Thiên Thiên cũng vô tội, chẳng lẽ chỉ vì tìm được em út rồi, mà lập tức đối xử khắt khe với cô ấy? Nó đâu làm gì sai." Hoắc Tân Diễn buông hai chữ lạnh tanh: "Giả tạo." Miệng thì nói không để Đường Đường chịu thiệt nhưng câu nào cũng đang tính toán vì Giang Thiên Thiên. Hoắc Tân Thần cũng nhìn Giang Quán Mặc với ánh mắt đầy thất vọng: "Anh có nghe được mình đang nói gì không? Trước mặt tôi mà cứ Thiên Thiên Thiến, anh tưởng tôi dễ tính đến mức không dám đụng tới anh và nhà họ Giang à? Chỉ vì mấy người sơ suất, mà Đường Đường bị bọn buôn người bắt đi, anh biết cô ấy đã khổ thế nào không? Anh tưởng nghe vài lời từ ông trưởng thôn là hiểu hết về cô ấy rồi à?"