Chương 53

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:38:09

Ở chung luôn rồi sao? Giang Đường Tri nháy mắt với cô, nhịn cười nói: "Mẹ nuôi đừng suy nghĩ lung tung, tối qua con ngủ một mình thật mà." Hoắc Tân Thần thấy cô tinh nghịch, mỉm cười giải thích: "Phu nhân Phí hiểu lầm rồi, là sáng nay tôi mới tới, tới hơi sớm nên Tri Tri mới bảo tôi vào ngồi một lát." Thi Giai Lâm cũng bị suy nghĩ của mình chọc cười. Dù sao họ cũng là vợ chồng sắp cưới, sắp đăng ký kết hôn rồi, cho dù có sống chung thì cũng chẳng ai nói gì. Tiểu Thiên Hạo giơ tay đòi Giang Đường Tri bế, cô bế lên rồi hôn nhẹ một cái lên má nó. Thiên Hạo vui đến mức chân tay múa loạn, làm Thi Giai Lâm cũng bật cười. Cô nói: "Vừa tỉnh dậy là đã tìm con, đến sữa cũng không thèm uống. Với bọn mẹ thì chưa từng cười kiểu này bao giờ. Con vừa bế nó một cái mà xem, vui ra mặt luôn." Nói xong lại hơi lo: "Thời gian tới không gặp con, không biết nó có khóc đòi dữ lắm không nữa." Hoắc Tân Thần đứng bên nhìn cảnh cô bế con, bất giác tưởng tượng đến cảnh tương lai nếu họ có con chung, chắc cũng sẽ đáng yêu như Thiên Hạo nhỉ? Chắc cũng sẽ giống Thiên Hạo, suốt ngày quấn lấy cô. Không được, bây giờ chưa thể có con. Cô còn trẻ, còn nhiều thứ muốn làm, cô có quyền theo đuổi ước mơ của mình, không thể bị ràng buộc vì đứa trẻ. Anh lập tức dẹp ngay hình ảnh vừa rồi ra khỏi đầu. Khi nhìn lại Thiên Hạo, cảm giác đáng yêu lúc nãy cũng bay biến, thấy nó đúng là hơi... chướng mắt. Giang Đường Tri nghe vậy cúi xuống nói với Thiên Hạo: "Thiên Hạo, chị biết em hiểu được lời chị nói. Sau khi theo bố mẹ về nhà phải ngoan ngoãn nghe lời nhé, chị sẽ đến thăm em sau. Nếu đồng ý với chị thì cười một cái cho chị coi nào." Thiên Hạo mở to đôi mắt nhìn cô, bỗng dưng nhoẻn miệng cười, nụ cười ngây thơ khiến lòng Giang Đường Tri mềm nhũn. Cảnh đó cũng làm cả Thi Giai Lâm lẫn Hoắc Tân Thần ngạc nhiên. Thi Giai Lâm che miệng thốt lên: "Nó thật sự hiểu lời con nói! Nó đồng ý với con đó, Tri Tri. Trời ơi, nó mới năm tháng tuổi thôi mà!" Giang Đường Tri thầm nghĩ: Nó đã uống linh tuyền rồi, đương nhiên là thông minh, chỉ là chưa biết nói thôi. Lúc ăn sáng, Giang Đường Tri và Hoắc Tân Thần lại cùng ăn thêm chút với họ, rồi mới lái xe đến nhà ga. Người đi tiễn khá đông, cả thị trưởng cũng tới, còn đích thân đưa họ ra tận nhà ga. Họ mua vé giường nằm chuyến mười một giờ sáng, vệ sĩ nhà họ Phí theo sát bảo vệ họ, lần này chắc chắn sẽ không còn bọn buôn người nào dám nhắm vào Thiên Hạo nữa. Hơn nữa, cậu bé còn đeo bùa hộ thân, người xấu không thể lại gần. Trước khi lên tàu, Giang Đường Tri ôm Thi Giai Lâm dặn dò: "Mẹ nuôi, nhất định phải cẩn thận, trên tàu đủ loại người, đừng để Thiên Hạo rời khỏi mẹ nửa bước. Nước uống cũng phải luôn để trong tầm mắt, lúc ngủ nhớ để có người canh chừng." Bị Giang Đường Tri nhắc nhở kỹ lưỡng, Thi Giai Lâm cười gật đầu: "Được, mẹ biết rồi." Cảm giác được con gái quan tâm thật tốt. Con gái ruột ở nhà thì còn nhỏ, đang trong giai đoạn mê làm đẹp và thích cãi lời bố mẹ, đừng nói quan tâm, chỉ cần không chọc tức là mừng rồi. Tiễn họ xong, Giang Đường Tri và Hoắc Tân Thần mới rời khỏi nhà ga. Vừa lên xe, Hoắc Tân Thần thấy mặt cô bị gió lạnh táp đến đỏ rực, liền quàng khăn cho cô cẩn thận, hỏi: "Trưa em muốn ăn gì? Anh đưa em đi ăn." Trong xe chẳng có tí hơi ấm nào, ghế lạnh như băng. Cô bất ngờ đưa tay nắm lấy tay anh: "Em muốn ăn gì có nước một chút." Thấy anh sững lại, cô nói: "Cho em sưởi tay, lạnh quá." Hôm nay không có tuyết rơi nhưng nhiệt độ lại càng giảm, cảm giác không chỉ là âm 11 độ, mà lạnh đến mức phải chừng âm 15 độ. Không biết có phải do xung quanh hoang vắng quá không mà gió lạnh thấu xương, đến cả người vốn không sợ lạnh như cô cũng chịu không nổi.