Chương 518

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:43:28

Tiểu Tuyết cũng ngồi xuống ôm lấy Bình Bình, nhìn Giang Đường Tri nói: "Để cô ấy khóc đi, cô ấy khổ quá rồi. Lúc tìm em hôm nay, em đã thấy cô ấy không ổn, trong mắt toàn là tuyệt vọng. Em thật sự rất lo cô ấy nghĩ quẩn." Tiểu Tuyết nói với Giang Đường Tri rằng trên người Bình Bình đến hai tệ cũng không có. Dù hiện tại không bị nhốt trong nhà nữa nhưng không có tiền thì cũng chẳng đi đâu được. Trước đó cô ấy tích góp được hơn sáu trăm tệ, định đi Nam tìm việc, ai ngờ mẹ cô lại lén lấy hết tiền, còn xé cả vé tàu cô đã mua từ trước mà không báo gì. Nồi lẩu hôm nay là Tiểu Tuyết mời, cô ấy còn định tối nay đưa Bình Bình về nhà mình ở tạm một đêm. Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, cô tệ định góp ít tiền cùng gia đình giúp Bình Bình rời khỏi Tứ Cửu Thành sớm nhất có thể, tuyệt đối không để cô ấy bị gả đi. Hoắc Thanh Mạt tức đến nỗi đập mạnh một cú xuống bàn, làm nồi lẩu sôi ùng ục suýt đổ. Cô ấy hoảng hốt giữ chặt bàn, chạm phải ánh mắt của Giang Đường Tri thì hơi lúng túng ho nhẹ một tiếng: "Chị dâu, em chỉ tức quá thôi, quên mất mình khỏe tay." Trong lòng cô ấy thầm thở phào, suýt chút nữa gây họa lớn rồi, lỡ nồi lẩu đổ ra, chắc chắn Bình Bình và Tiểu Tuyết bị phỏng nặng. Lẩu nóng thế kia, phỏng là hủy dung luôn đấy. Giang Đường Tri nhìn cô bằng ánh mắt an ủi, sau đó quay sang nói với Tiểu Tuyết: "Bình Bình có được người chị em như em, đúng là may mắn. Em là kiểu bạn đáng để gắn bó." Cô quay sang Hoắc Tân Thần: "Lấy túi xách cho em." Anh hiểu cô muốn gì. Ánh mắt lạnh lùng quét khắp quán, đám người vốn đang nhìn chằm chằm mấy cô gái, dưới cái nhìn sắc lạnh của anh, ai nấy đều cụp mắt tránh đi. Anh bước tới bên cô, lấy thân mình che chắn tầm nhìn của người ngoài, rồi lục túi lấy ví. Anh cúi đầu thì thầm bên tai cô: "Đừng cho nhiều quá, mấy chục là được rồi, không thì dễ bị nhắm vào. Em đang giúp họ, chứ đừng để cuối cùng lại thành hại họ." Giang Đường Tri gật đầu, tỏ ý hiểu. Đúng là nhiều người đang nhìn, cô không thể cho quá lộ liễu, không thì vừa ra khỏi quán đã bị cướp. Nếu chỉ mất tiền thì còn đỡ, chỉ sợ vì tiền mà gặp họa. Cô rút tám mươi tệ, nhét vào túi Bình Bình, rồi nói với Tiểu Tuyết: "Ăn nhanh rồi rời đi, chị sẽ cho người đưa hai em về." Bình Bình không thấy hành động đó nhưng Tiểu Tuyết thì thấy rõ. Tám mươi tệ không quá nhiều nhưng với Bình Bình hiện tại thì là cả một gia tài. Ít nhất, trong một tháng tới cô ấy sẽ không phải lo đói. Còn vé tàu, Tiểu Tuyết sẽ lo giúp cô ấy. Cô ấy cảm kích nhìn Giang Đường Tri, gật đầu nói lời cảm ơn. Hoắc Thanh Mạt cũng định móc tiền nhưng bị Giang Đường Tri giữ tay lại, lắc đầu. Rồi cô đứng dậy, quay về bàn bên kia, tiếp tục ăn. Hoắc Tân Diễn nhìn Giang Đường Tri ngồi xuống ăn, ánh mắt nóng bỏng đến mức khiến cô thấy cả người không thoải mái. Cô cố gắng phớt lờ ánh nhìn đó nhưng anh nhìn quá trần trụi, khiến người ta khó lòng làm ngơ. Cô ăn miếng thịt cừu Hoắc Tân Thần gắp cho thì nghe Hoắc Tân Diễn mở lời: "Vệ sĩ phụ trách đưa Nhị Nha về vừa ghé qua. Anh ta nói khi Nhị Nha về tới nhà, người thân cô bé đã chờ sẵn, trước lúc thấy vệ sĩ, họ còn nói Nhị Nha may mắn, gặp được người tốt, bảo sau này cứ cố gắng kể khổ, có khi moi được thêm gì từ em." Giang Đường Tri mặt không biểu cảm lắng nghe. Khi quyết định giúp Nhị Nha, cô đã lường trước những tình huống như vậy. Hoắc Tân Diễn kể, chuyện Nhị Nha gặp ở chợ đã sớm được hàng xóm mách lại với gia đình cô bé. Trước khi cô về, họ đã tính toán kỹ xem làm sao moi được lợi từ Giang Đường Tri. Họ còn bàn với nhau, chỉ cần đối xử với cô bé tử tế một chút, rồi bảo cô bé kể khổ, là cô bé sẽ mềm lòng cầu xin giúp đỡ.