Nhưng giờ cô nhận ra: mọi thứ không đơn giản như vậy. Hai tháng cuối cùng, nguyên chủ hoàn toàn mất đi ý chí sống. Cô ấy không còn muốn sống nữa. Giang Đường Tri khoanh tay, vừa nghĩ vừa vô thức bước đi qua lại.
Giang Thiên Thiên là người trùng sinh nhưng cô ta cũng không biết được liệu nguyên chủ có vượt qua nổi quãng thời gian đen tối đó hay không, liệu có thực sự đến được với Hoắc Tân Diễn hay không.
Số phận về sau của nguyên chủ như thế nào? Mớ hỗn độn của nhà họ Giang có từng bị phanh phui? Tất cả Giang Thiên Thiên đều không rõ, và cô cũng chẳng thể ép hỏi được.
Nếu phân tích của cô là đúng thì nguyên chủ ở kiếp trước đã không vượt qua nổi. Việc cô ấy trùng sinh với tâm lý tìm đến cái chết cũng là điều hợp lý. Vậy thì sự xuất hiện của linh hồn khác là cô đến đây, là do vô tình hay là do thứ gì đó sắp đặt, muốn cô đến để thay đổi kết cục bi thảm của mọi người?
Kiếp trước, Hoắc Tân Thần đã hy sinh trên chuyến tàu định mệnh đó. Anh giống như một vai phụ bị hy sinh trong tiểu thuyết, chỉ xuất hiện thoáng qua trong đời nguyên chủ rồi biến mất mãi mãi.
Nguyên chủ giống như một nữ chính vừa đẹp vừa mạnh mẽ lại bất hạnh. Cô có xuất thân tốt nhưng bị bọn buôn người bắt cóc bán đi. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó, cô đã bảo vệ bản thân và mạnh mẽ đứng lên.
Cô kiên cường sống sót đến ngày được gia đình tìm lại, nhận tổ quy tông, rồi nên duyên với vị hôn phu. Nhưng đời nữ chính sao có thể suôn sẻ? Nhất định phải có nữ phụ độc ác chen vào phá hoại, biến con đường hạnh phúc của cô trở nên đầy chông gai và tổn thương.
Dù kết thúc có là HE hay BE thì những đau khổ cô ấy từng trải qua, không ai muốn lặp lại lần nữa. Về phần Hoắc Tân Diễn, có lẽ kết cục của anh ấy cũng chẳng khá gì. Những gì nguyên chủ từng trải, đâu thể chỉ dùng tình yêu của anh ấy mà xóa nhòa.
Vốn dĩ anh ấy đã không tự tin, lại chứng kiến cô từng bị bắt cóc, nguyên chủ chỉ càng thu mình, không muốn liên lụy đến anh ấy. Tình yêu, nếu chỉ có một người cố gắng, sớm muộn gì cũng cạn kiệt.
Khi tình yêu đổi chất thì chẳng còn gì cứu vãn được nữa. Nói cách khác, kiếp trước không ai có cái kết tốt đẹp. Vậy nên cô người xuyên đến đây là để thay đổi bi kịch đó sao?
Sau lưng vang lên giọng của Uông Khiết: "Sao không vào xe ngồi? Trời về đêm lạnh lắm, đứng ngoài dễ nhiễm lạnh đấy."
Giang Đường Tri quay lại nhìn. Trong mắt bà Uông vẫn còn vương lệ nhưng khi thấy cô, bà lại nở một nụ cười dịu dàng mang đầy tình mẫu tử.
Chợt nghĩ đến gì đó, bà đeo găng tay vào, mở cửa xe: "Lên xe đi, mẹ đưa con về."
Giang Đường Tri vào xe, Uông Khiết khởi động rồi nói: "Mẹ đã hủy luôn thanh quản của nó rồi. Còn chuyện con đề nghị, mấy hôm tới mẹ sẽ sắp xếp. Những gì nó làm với con, mẹ sẽ trả lại từng cái một." Bà quay đầu nhìn Giang Đường Tri: "Mẹ đã chuẩn bị đánh đổi cả cuộc đời này rồi."
Giang Đường Tri lúc này rất tỉnh táo, thản nhiên nói: "Không cần phải đánh đổi gì cả. Đây là cái giá nó phải trả thôi. Chỉ cần làm sạch sẽ, không ai lần ra mẹ được. Nhưng mà, sau trận náo loạn ở nhà họ Giang thế này, nếu giờ nó xảy ra chuyện, người ta dễ nghi ngờ mẹ lắm."
Cô quay sang bà Uông, mỉm cười nhẹ: "Đã phá thanh quản rồi thì tiện thể khóa tử cung luôn đi. Con đường tiếp theo của cô ta là địa ngục. Nhưng dù gì cô ta cũng là phụ nữ, nếu lỡ mang thai rồi sinh con thì đứa bé đó quá tội."
Uông Khiết nhìn cô con gái có đến bảy phần giống mình, trong lòng chỉ toàn áy náy và đau xót. Là con gái bà đã bị dồn tới mức này, mới có thể bình tĩnh nói ra những lời trả thù rợn người đến thế.
Bà nhẹ giọng: "Cứ giao cho mẹ. Mẹ sẽ thu xếp ổn thỏa."
Bà không hỏi mấy lời Giang Thiên Thiên từng nói có thật không. Mỗi người đều có bí mật. Nhất là bí mật đó còn liên quan đến danh tiếng con gái mình bà sẽ mang nó xuống mồ.