Cuối cùng vừa mới chấp nhận được con dâu này, lại không ngờ con trai bà đột ngột đòi hủy hôn.
Lục Dực nhìn sang bàn kẹo cưới và những đồ chuẩn bị khác, khẽ nhếch môi, nói: "Con nói nghiêm túc đấy, đám cưới hủy rồi."
Ông Lục thấy con trai không giống đùa giỡn, sắc mặt cũng trầm xuống: "Lục Dực, từ nhỏ đến lớn con luôn làm việc chín chắn, bố mẹ vẫn luôn yên tâm về con. Chỉ riêng chuyện tìm vợ là khiến bố mẹ đau đầu. Mẹ con vốn không đồng ý mối này nhưng chúng ta vẫn tôn trọng và ủng hộ con."
Ông chỉ vào bàn đầy thuốc cưới, rượu cưới: "Con cũng thấy rồi đấy, vì đám cưới của hai đứa, nhà mình đã dốc hết lòng thành. Thuốc cưới, rượu cưới toàn là loại cao cấp, sính lễ ở Tứ Cửu Thành cũng thuộc dạng không ít, còn chuẩn bị cả căn tứ hợp viện làm nhà tân hôn với một chiếc xe.
Bao năm nay tiền tiết kiệm cưới vợ của con đều dành cho nó. Tất cả những thứ này đều là bố mẹ bỏ tiền ra chuẩn bị. Bọn ta còn mời cả họ hàng bạn bè đến chúc mừng, hôm nay sẽ có rất nhiều người tới, nhất là mấy chú bác, đều hẹn hôm nay đến.
Bên ngoại con, quà mừng đã chuẩn bị xong hết rồi, bạn bè đồng đội cũ của con cũng lục tục kéo đến. Ngày mai là lễ cưới chính thức, giờ con nói hủy là hủy, con có biết mình đang nói gì không?"
Nói rồi ông bắt đầu xắn tay áo, rút cả thắt lưng ra. Mẹ Lục thấy vậy, giật giật khóe miệng, đứng lên đè tay ông lại: "Anh thôi đi, tưởng còn là hai mươi năm trước à, muốn đánh là đánh. Nghe con nói lý do trước đã, chính anh còn bảo nó là người chín chắn mà."
Ông Lục vẫn cầm thắt lưng trong tay, hất cằm với con trai: "Cho con ba phút, nói rõ."
Lục Dực như thể không nhìn thấy cái thắt lưng ấy, giọng thản nhiên: "Tính cách không hợp."
"Hơ!"
Ông Lục cười lạnh: "Yêu nhau ba bốn năm trời, đến lúc sắp cưới rồi mới bảo tính cách không hợp? Trước đấy làm gì?"
Mẹ Lục đập nhẹ ông một cái, quay sang nhìn Lục Dực: "Chắc chưa?"
Anh gật đầu: "Chắc rồi. Con xin lỗi vì khiến bố mẹ mất mặt, tốn kém nữa. Chuyện hủy cưới, con sẽ đích thân thông báo với từng người."
Mẹ Lục buông tay chồng ra, nói với anh: "Nếu thực sự thấy có lỗi thì đừng làm chuyện dại dột. Ăn cơm đi, ăn xong mẹ cùng con báo cho họ hàng."
Ông Lục thấy tình hình không còn cứu vãn, lặng lẽ cài lại thắt lưng, lẩm bẩm: "Kiếp trước tạo nghiệp gì không biết nữa..."
Nhà họ Phạm.
Phạm Thải Ân từ tối qua đã ở bệnh viện chăm Tạ Ngôn Minh. Anh ta bị gãy sống mũi, rụng hai cái răng, vừa trám lại xong.
Cảm thấy mình có lỗi, cô vẫn ở cạnh anh ta, chăm sóc chu đáo. Sáng nay mới rời bệnh viện về nhà, đã thấy bố mẹ đang bận rộn chuẩn bị hôn lễ. Trong nhà bày đầy đồ hồi môn: chăn, vali, đồ điện...
Thấy con gái về, mẹ Phạm lo lắng hỏi: "Tối qua con qua nhà Lục à? Trước khi cưới thì đừng ngủ lại nhà người ta, nhìn vào chẳng ra sao cả. Từ trước đến giờ hai đứa chưa từng ngủ chung, sao đến lúc sắp cưới lại không nhịn được?"
Vừa lải nhải vừa kéo cô vào phòng khách: "Mẹ nói với con nhé, chăn bọn mình chuẩn bị sáu cái, toàn loại đang hot nhất hiện giờ. Cái tủ lạnh này là mới mua hôm qua, cũng để làm của hồi môn, sau này con có tiếng nói hơn trong nhà chồng.
Chúng ta biết Tiểu Lục đối xử với con tốt, chiều chuộng cưng nựng, không nỡ để con đụng tay vào việc nhà nhưng đó là tình cảm của người ta. Còn hồi môn là hồi môn, không thể để nhà chồng coi thường mình được."
Phạm Thải Ân nhìn tất cả những thứ đó, mắt cay xè.
Cô ta biết phải nói sao với bố mẹ đây? Rằng đám cưới rất có thể do cô ta mà tan vỡ.
Tối qua, cô ta cứ mãi nhớ lại những khoảnh khắc bên Lục Dực. Anh ta chưa bao giờ lạnh lùng như hôm qua, chắc là thất vọng về cô ta thật rồi. Đúng vậy, hôm qua cô ta bị Tạ Ngôn Minh đưa đi, mà cũng không phản kháng gì nhiều. Cô ta đã tưởng, nếu anh ấy quay lại trước đám cưới, cô ta sẽ nói lời tạm biệt đàng hoàng, từ nay không ai nợ ai.