Sau khi cô uống xong, anh lập tức lấy khăn tay lau miệng giúp cô, cười nói: "Phu nhân, mời nếm thử tiểu long bao nóng hổi vừa ra lò."
Thấy anh phục vụ chu đáo như vậy, cô cố ý mặt lạnh: "Đồng chí Tiểu Hứa, đừng tưởng nịnh bợ là xóa được lỗi hồi nãy của anh."
Hoắc Tân Thần rất biết điều: "Lỗi của anh. Lãnh đạo có gì cần cứ giao, bảo anh đi đông, anh tuyệt đối không dám đi tây."
Giang Đường Tri hừ nhẹ, chỉ vào bánh bao: "Đút em ăn."
Hoắc Tân Thần lập tức cầm đũa gắp một cái, chấm chút dấm rồi đưa đến miệng cô: "Lãnh đạo há miệng nào."
Giang Đường Tri cắn một miếng nhỏ, nước sốt liền rớt ra ngoài, cô nhìn anh, nén cười nói: "Đồng chí Hứa, kỹ năng phục vụ còn cần cải thiện nha."
Hoắc Tân Thần nhìn vết nước nhỏ trên bàn, rồi ngước lên nhìn vào mắt cô, chân thành hỏi: "Lãnh đạo, anh mắc lỗi rồi... phạt anh cả đời được ở bên cạnh hầu hạ em, được không?"
Nếu cô nhớ không lầm thì đây là lần thứ hai Hoắc Tân Thần bóng gió nhắc đến chuyện "có thể sống với cô cả đời không". Lần đầu là lúc cô nửa mê nửa tỉnh, anh hỏi cô có thể đưa anh đi cùng không. Đây là lần thứ hai.
Sao anh lại chắc chắn đến thế... rằng hai người họ sẽ không thể đi cùng nhau hết quãng đời này?
Anh mượn lời đùa cợt để nói ra điều trong lòng, cô không vạch trần, chỉ thuận miệng nói theo: "Vậy thì phải xem đồng chí Hoắc biểu hiện thế nào đã, có biết hầu hạ người ta hay không."
Hoắc Tân Thần cười toe, bất ngờ hôn lên má cô một cái: "Lãnh đạo yên tâm, tiểu Hoắc nhất định sẽ hầu hạ chị thoải mái dễ chịu nhất!"
Câu này coi như... đồng ý rồi đó! Giọng anh run lên vì kích động.
Giang Đường Tri bỗng đưa tay kéo cổ áo anh lại gần, dưới ánh mắt sáng rực của anh, cô hôn nhẹ lên môi anh. Sau đó, cô lên tiếng như một nữ vương: "Đồng chí Hoắc có gương mặt thế này, em không ngại anh dùng sắc dụ em đâu. Em vốn mê kiểu của anh mà."
Hoắc Tân Thần cười mím môi: "Lãnh đạo đã ra lệnh, tiểu Hoắc không thể không tuân. Hay là... tối nay luôn nhé?"
Giang Đường Tri cố nhịn cười, khẽ "ừ" một tiếng: "Chuẩn tấu."
Hai mươi phút sau.
Khi Hoắc Tân Thần vẫn đang dọn dẹp nhà cửa thì Chính ủy Lục xuất hiện trước cửa. Anh gõ cửa: "Lão Hoắc, ra đây một chút."
Hoắc Tân Thần cầm chổi đi ra mở cửa, hỏi: "Sáng nay không phải cậu họp giao ban sao? Sao lại tới đây?"
Chính uỷ Lục đưa ba phong thư trong tay cho anh: "Thư của em dâu, gửi từ Hồng Kông. Nhân tiện hỏi luôn, trưa mấy giờ? Có cần bọn tôi đến sớm giúp một tay không?"
Hoắc Tân Thần nhận thư, đáp: "Cậu tất nhiên phải tới sớm rồi, không thì nhiều khách như vậy, cậu muốn vợ chồng tôi mệt chết à?"
Giọng điệu đầy lý lẽ khiến Chính uỷ Lục không những không giận mà còn cười tươi: "Tôi đã nói cậu không rời nổi tôi mà còn không chịu nhận. Được rồi, mười giờ sáng tôi sẽ đưa mọi người qua."
Anh quay người định đi thì bị Hoắc Tân Thần gọi lại: "Chờ đã, ba bức thư này đến từ bao giờ?"
Chính uỷ Lục quay đầu: "Hơn sáu giờ tối qua. Tôi định mang qua luôn nhưng đột nhiên có việc nên quên mất."
"Ừ, cảm ơn."
Chính uỷ Lục đi được vài bước lại quay lại hỏi: "Còn rượu bia các cậu thì sao, dễ chuyển không?"
Hoắc Tân Thần: "Tụi tôi để thẳng ở nhà hàng rồi, mang về lại rồi chuyển tiếp nữa thì phiền lắm."
"Cũng đúng, vậy nhé, lát gặp."
Hoắc Tân Thần cầm ba bức thư vào phòng ngủ, nói với Giang Đường Tri đang trang điểm: "Vợ ơi, có ba bức thư gửi cho em, từ Hồng Kông."
"Ừ, em nghe thấy rồi."
Giang Đường Tri tiếp tục kẻ lông mày, không có ý định mở thư. Nhưng Hoắc Tân Thần thì rất muốn xem ai gửi cho cô. Anh nghiêng đầu nhìn cô: "Vợ ơi."
Cô liếc nhìn anh một cái, thắc mắc: "Hửm? Sao thế?"
"Em có định đọc thư không?"
"Chưa vội, đợi làm xong rồi tính."
Hoắc Tân Thần nói: "Vậy có cần anh đọc cho em nghe không?"
Anh không quên Phí Hoằng Văn với Thi Khải Tuấn đều có ý với vợ mình. Dù họ cư xử có chừng mực nhưng anh biết vợ mình ưu tú và có sức hút đến mức nào. Càng cố kiềm chế, càng dễ phản tác dụng.