Anh bước vào, nắm lấy tay cô, nhận ra tay cô lạnh ngắt. Anh hơi nhíu mày, đặt tay cô vào ngực mình: "Mùa đông năm nay lạnh thật đấy, nhất là về đêm."
Giang Đường Tri đặt sách sang một bên, rút tay lại duỗi người một cái, cười với anh: "Anh không nói em cũng không để ý, đọc lâu vậy rồi... Cũng đến giờ nghỉ rồi."
Hoắc Tân Thần chuẩn bị sẵn nước ấm cho cô ngâm chân, lại kiểm tra bình nước trong chăn, thấy vẫn còn ấm thì không thay nữa. Tuy đã đăng ký kết hôn nhưng hai người vẫn ngủ giường riêng. Gần gũi nhất cũng chỉ là nắm tay và ôm nhau.
Anh cảm nhận được việc cô chịu đi đăng ký chỉ là một phút bốc đồng, là vì muốn cho anh cảm giác an toàn. Thực tế, cô vẫn chưa thật sự sẵn sàng làm vợ anh. Hai ngày qua, cô vẫn y như trước chẳng thay đổi gì, thậm chí còn dành nhiều thời gian hơn để đọc sách.
Anh cũng không vội, muốn cho cả hai thời gian thích nghi, Giang Đường Tri vừa ngâm chân vừa đọc báo, tập trung vào chuyên mục kinh tế, đọc rất kỹ.
Hoắc Tân Thần ngồi xổm trước mặt cô, kiểm tra nhiệt độ nước, thấy nước nguội rồi thì lấy khăn lau chân cho cô.
Giang Đường Tri khựng lại, nhìn anh, bật cười: "Đoàn trưởng Hoắc, anh chăm em kiểu này, còn thiếu mỗi đút em ăn thôi đấy. Anh thế này là đang nuôi hư em đó."
Hoắc Tân Thần ngẩng đầu nhìn cô, tay vẫn không ngừng: "Nếu em muốn anh đút em ăn, cũng không thành vấn đề."
Cô thấy anh không giống nói đùa, cười: "Thế này là được rồi. À, sáng nay em nghe Hoàng Hiểu Linh bảo, văn công đoàn và khu gia đình chuẩn bị tổ chức văn nghệ đón Tết à?"
Hoắc Tân Thần gật đầu, đặt khăn sang một bên, giúp cô xỏ dép bông: "Ừ, mấy năm nay đều có, chủ yếu để vui nhà vui cửa."
Rồi anh như sực nhớ ra, hỏi: "Em muốn tham gia à?"
"Em không, cô ấy hỏi em có muốn không, em bảo không muốn."
Hoắc Tân Thần nhìn cô: "Nếu em muốn, anh có thể sắp xếp."
Giang Đường Tri hỏi ngược lại: "Em không tham gia nhưng có thể đi xem cùng anh không?"
"Dĩ nhiên rồi."
"Thế là được."
Cô không muốn lên sân khấu, cũng không thích nổi bật. Vì cô hiểu rõ, một khi cô tham gia, cả khu sẽ bàn tán về cô suốt dịp Tết.
Tối hôm đó, mỗi người nằm một chiếc giường xếp. Giang Đường Tri nghiêng người nhìn anh: "Hoắc Tân Thần, anh sẽ ở Nam Thành bao lâu nữa?"
"Chưa chắc, sao thế?"
Giang Đường Tri suy nghĩ một lúc, rồi nói: "Sau Tết em định ở lại Hồng Kông một thời gian, rồi quay về. Sau đó, em muốn đến Tứ Cửu Thành và Hải Thành mua nhà."
Hoắc Tân Thần hơi khó hiểu: "Tứ Cửu Thành anh có nhà rồi, giờ cũng là nhà em. Với lại, sao lại mua ở cả Hải Thành? Em định đến đó học à?" Nghĩ đến việc cô sẽ ở Hồng Kông lâu như vậy... chẳng lẽ có kế hoạch gì?
Giang Đường Tri không định giấu: "Em mua nhà không phải để ở, mà là đầu tư. Đất nước sắp bước vào giai đoạn phát triển nhanh, giá nhà và đất cũng sẽ tăng theo. Nếu anh lo em tiêu xài hoang phí thì số tiền anh gửi em, em sẽ không đụng vào. Em chỉ dùng tiền của em."
Hoắc Tân Thần không thích cô phân chia tiền bạc rạch ròi như vậy: "Tri Tri, chúng ta là vợ chồng, không có chuyện tiền của anh hay em. Anh đưa sổ tiết kiệm cho em, là giao toàn quyền cho em. Em muốn làm gì, anh đều ủng hộ. Mất rồi thì mình kiếm lại thôi."
Giang Đường Tri thật sự không ngờ, Hoắc Tân Thần lại tin tưởng cô đến vậy. Hơn chục vạn bạc, anh nói như không,"mất rồi thì kiếm lại thôi". Đây chính là tự tin mà gia thế mang lại sao?
Nhưng điều cô thích chính là thái độ tin tưởng vô điều kiện ấy điều đó chứng minh cô đã không nhìn nhầm người.
Hôm sau.
Giang Đường Tri tỉnh dậy, Hoắc Tân Thần như thường lệ đã ra ngoài tập thể dục. Cô dùng nước suối linh tuyền trong không gian để đun nước, chờ anh về uống. Từ hôm kia, cứ mỗi lúc anh không có nhà, cô lại lặng lẽ dùng linh tuyền nấu nước cho anh uống, từng chút từng chút cải thiện thể chất của anh.