Giang Sâm đứng trong bóng râm, nhìn dáng vẻ phụng phịu không vui của cô ấy, nói: "Cũng có thể để ngày kia về."
Hoắc Thanh Mạt nghe vậy, mắt sáng lên: "Vậy mai anh đi với em đến một chỗ được không?"
"Chỗ nào?"
"Đi xem mắt."
Giang Sâm: "..."
Hoắc Thanh Mạt đứng dậy, bước tới gần anh ấy, đứng trong bóng râm cùng anh ấy, vẻ mặt hơi phiền muộn: "Con gái đến tuổi rồi là phải kết hôn sao? Em cứ nghĩ với điều kiện nhà mình, em sẽ không phải lo chuyện hôn nhân, có thể tự do sống cuộc đời mình.
Nhưng mẹ em nói, không phải không cho em tự do yêu đương, mà là bởi vì bối cảnh xã hội hiện tại. Kết hôn muộn thì được nhưng đàn ông chất lượng cao sẽ không còn nhiều, người còn lại đều có vấn đề.
Với điều kiện của em, rất dễ rơi vào cảnh cao không tới, thấp không đành, cuối cùng khó xử cũng chỉ có mình em. Trừ khi em định cả đời không kết hôn. Mẹ nói, xem mắt hay yêu đương tự do cũng không có gì xấu, dù phần lớn các cuộc xem mắt đều chỉ là tìm người để sống chung.
Nhưng cũng có ngoại lệ, ví dụ như anh trai em và chị dâu như chị họ của em chẳng hạn."
Giang Sâm nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì nóng của cô ấy, ánh mắt ẩn chứa chút mơ hồ về hôn nhân.
Anh ấy trầm giọng: "Mỗi người có một quan niệm sống riêng, lời khuyên của người khác chưa chắc phù hợp với bản thân em. Em nên nhìn thẳng vào lòng mình, hiểu rõ mình thật sự muốn gì. Chỉ cần em kiên định, không ai có thể lay chuyển em.
Còn nếu em do dự, không chắc chắn thì cũng nên lắng nghe người lớn. Dù sao, bố mẹ yêu em sẽ không bao giờ đem hạnh phúc của em ra đùa giỡn."
Hoắc Thanh Mạt nhìn anh ấy, mạnh dạn hỏi: "Còn anh thì sao? Trước giờ không yêu ai, là vì ở thế giới bên kia có người con gái anh thích đang chờ, hay vì ở đây không có ai lọt mắt xanh anh?"
Giang Sâm khẽ bật cười, nhìn vào mắt cô: "Sao tự nhiên lại hỏi chuyện anh vậy? Người đang lo chuyện hôn nhân là em, đâu phải anh."
Hoắc Thanh Mạt lại cười, bất ngờ níu lấy tay anh ấy, bắt chước cách chị dâu hay nũng nịu với anh trai, lắc lắc tay anh ấy. Động tác có hơi gượng gạo nhưng đủ khiến Giang Sâm cả người cứng đờ, mặt còn hơi ửng đỏ.
Hoắc Thanh Mạt cũng thấy hơi ngại nhưng rồi nghĩ lại anh ấy cũng là "anh" cô ấy mà, làm nũng chút có sao? Người ta sống là để học suốt đời còn gì.
"Anh Sâm, nói đi mà. Bên kia anh có người con gái anh thích không? Có kết hôn chưa?"
Giang Sâm cúi mắt nhìn bàn tay mảnh mai đang nắm tay mình, khẽ nhướn mày: "Câu hỏi này... với em quan trọng đến vậy sao?"
Hoắc Thanh Mạt bị hành động nhướn mày của anh ấy làm cho choáng váng, tim đập thình thịch. Để che giấu sự lúng túng, cô buông tay anh ấy ra, nhìn sang Vương Tài: "Em chỉ hơi tò mò. Nếu anh có người trong lòng thì em có thể hiểu vì sao đến giờ anh vẫn độc thân."
Lúc này Hoắc Thanh Mạt không hề biết bà nội Hoắc và Thẩm Kỳ Hà đang lén lút nấp sau hành lang gần đó, hóng chuyện.
Bà nội Hoắc vui vẻ cười nhỏ với Thẩm Kỳ Hà: "Không dễ gì nha, con bé cuối cùng cũng biết mở khóa rồi."
Thẩm Kỳ Hà nhìn về phía hai người trẻ tuổi kia, thấp giọng đáp: "Con bé thì mới bắt đầu hiểu chuyện thôi, còn Tiểu Sâm thì tâm tư nặng, nghĩ nhiều, muốn đi đến cuối cùng cũng chưa chắc được."
Người ngoài như họ nhìn rất rõ hai đứa nhỏ có cảm tình với nhau đã ít nhất ba năm rồi nhưng một người thì giậm chân tại chỗ, một người thì chẳng hiểu gì. Cứ thế mà sắp ba mươi đến nơi rồi, vẫn mãi dừng ở giai đoạn mập mờ, thật khiến người ta sốt ruột.
Nhưng bà nội Hoắc lại không hề vội: "Giới trẻ mà, còn do dự cũng là bình thường. Chỉ cần nghĩ thông suốt là được."
Đến cái tuổi như bà rồi nhưng yếu tố bên ngoài thật ra chẳng còn là gì đáng kể.
Dưới tán cây lựu.
Giang Sâm thấy trán và chóp mũi cô lấm tấm mồ hôi, bèn lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng giúp cô ấy lau đi: "Anh nhìn ra rồi, hôm nay em cố tình muốn moi chuyện anh đúng không?