Chương 545

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:51:45

Nhưng sau khi chết, cô ấy buông bỏ được tình cảm với Hoắc Tân Diễn. Cô ấy biết anh ấy yêu cô ấy, cũng hiểu trong tình yêu đó, còn ẩn chứa một thứ chấp niệm mà đến chính anh ấy cũng không nhận ra. Cô ấy không rõ chấp niệm đó là tốt hay xấu, chỉ biết rằng anh ấy đối xử với cô ấy rất tốt. Nhưng không hiểu vì sao, tình cảm đó lại khiến cô ấy không thấy an tâm. Cô ấy luôn cảm thấy mình và anh ấy không thuộc về cùng một thế giới, dù gì thì từ nhỏ đến lớn, nền tảng giáo dục giữa họ đã khác xa nhau. Dù ông nội đối xử với cô ấy rất tốt nhưng sự giáo dục khắc nghiệt xung quanh và tư tưởng trọng nam khinh nữ ăn sâu bám rễ vẫn ảnh hưởng nặng nề đến cô ấy. Cô ấy từng chứng kiến cảnh người thím mang thai mười tháng, suýt mất mạng sinh ra bé gái, vậy mà đứa bé ấy lại bị bà nội ném xuống ao dìm chết trong ngày hôm đó. Chỉ vì là con gái, bị coi là đồ vô dụng, tốn cơm, không đáng sống. Cô ấy cũng từng thấy, khi trời còn chưa sáng, trên đường đi học, dưới chân núi có một bé gái bị chết cóng. Đứa bé nhỏ xíu, toàn thân tím ngắt, mặt vẫn còn vệt nước ối khô, còn chưa kịp mở mắt nhìn đời đã bị người nhà vứt bỏ, để mặc cho chết rét. Cô ấy còn thấy một bé gái mười tuổi bị người thân bán cho người đàn ông hơn mình hai mươi tuổi, giá chỉ hai tệ. Hai tệ đổi lấy một mạng người. Thật chua chát. Từ nhỏ đến lớn, năm nào cô ấy cũng thấy những chuyện như vậy. Cách người ta đối xử với con gái thật tàn nhẫn, như thể con gái là thứ tội lỗi trời sinh, bị chửi bới, bị đánh đập, không cho ăn mà vẫn phải làm việc nặng nhất. So với đa số con gái trong làng, Giang Hạ Vân thừa nhận mình vẫn còn may mắn hơn một chút. Nhưng cũng chỉ là "hơn một chút", vì hoàn cảnh của cô ấy cũng chẳng dễ dàng gì. Ông nội là người khuyết tật, dù luôn cố gắng bảo vệ cô ấy nhưng cũng có lúc lực bất tòng tâm. Ví dụ như ở ngoài ruộng, ở trường học, hay trên đường đến trường. Luôn có một đám con trai, con gái chặn đường cô , hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần. Có lúc bị dồn đến đường cùng, cô ấy phản kháng lại nhưng kết quả là bị sỉ nhục và bắt nạt còn tệ hơn. Tình trạng ấy kéo dài chừng nửa tháng, cho đến một ngày, khi chúng xé áo cô ấy, cô ấy liều mạng phản kháng, đánh một đứa đến bất tỉnh. Lúc đó, chúng mới bắt đầu sợ. Lần ấy, cô ấy mang tâm thế "cùng chết cũng được", nên ánh mắt và sự hung dữ của cô ấy khiến cả đám khiếp vía. Từ đó, chúng không dám bao vây cô ấy nữa nhưng lại bắt đầu dùng tin đồn để phá hoại cô ấy. Trong môi trường đó, cô ấy dần trở nên trầm lặng, tự ti, sợ bị nhìn chằm chằm, càng sợ ánh mắt của người khác. Những gã con trai xung quanh lúc nào cũng nhìn Giang Hạ Vân bằng ánh mắt chẳng tốt đẹp gì. Có lúc thì huýt sáo nhìn chằm chằm vào ngực hoặc mông cô ấy, hoặc làm mấy động tác bẩn thỉu, miệng lải nhải mấy câu tục tĩu rồi cười đểu cô ấy. Nhưng cô ấy không thể phản bác, vì bọn họ đâu có chỉ đích danh, nếu cô ấy lên tiếng chẳng khác nào tự nhận mình là loại con gái mà bọn họ đang nói đến. Chuyện như vậy gần như ngày nào cũng xảy ra, chỉ là địa điểm khác nhau. Có khi ở trong lớp, có khi ngoài sân thể dục, cũng có khi là trên đường. Cô ấy không dám kể với ông, sợ làm liên lụy đến ông nên đành lặng lẽ chịu đựng một mình. Lâu dần, cô ấy bắt đầu sợ phải tiếp xúc với bên ngoài. Trong mắt cô ấy, người thành phố hay dân trong làng cũng đều giống nhau, ai cũng mang đầy ác ý với con gái có ngoại hình ưa nhìn. Kiếp trước, quãng thời gian cô ấy được đưa về nhà họ Giang, cô ấy biết rõ Giang Thiên Thiên và anh ba không hề có ý tốt với mình. Cô lớn lên cùng ác ý, nên ai đối xử với mình thế nào, cô ấy nhìn là biết ngay.