"Vậy là đủ rồi. Chờ phim chiếu xong, cậu sẽ thành sao lớn thôi."
Giang Sâm nhìn Tống Liễu Huyên trước mặt, quả thật như em gái nói cô ấy tự tin hơn rất nhiều. Lần trước gặp cô ở bệnh viện, hoàn toàn không giống bây giờ. Có lẽ chính cô ấy cũng không nhận ra, khí chất của mình đã thay đổi hoàn toàn.
Trước đây, cô ấy khá dè dặt, kiềm chế bản thân, dù khí chất vốn đã nổi bật nhưng luôn giấu đi sự sắc sảo, không muốn bộc lộ quá nhiều ưu điểm.
Nhưng sau khi bước chân vào giới điện ảnh, có lẽ chịu ảnh hưởng từ Hồng Kông, từng cử chỉ, dáng điệu giờ đây đều toát lên vẻ tự tin và khí chất rạng rỡ.
Tống Liễu Huyên được khen, đôi mắt cong cong nở nụ cười, quay sang Giang Đường Tri: "Hai người chuẩn bị sang chúc Tết ông nội Hoắc à?"
"Ừ, vẫn chưa sang chào năm mới mà."
Giang Đường Tri hỏi cô: "Chiều nay có hẹn gì chưa? Nếu không thì đi dạo với bọn mình một vòng?"
"Được chứ! Mấy giờ vậy?"
Cô đang có rất nhiều điều muốn nói với Giang Đường Tri.
Khoảng thời gian cô hôn mê, đã xảy ra quá nhiều chuyện, cô rất muốn chia sẻ cùng cô ấy.
Giang Đường Tri ngoắc tay gọi cô lại gần, đợi Tống Liễu Huyên tới gần mới nhỏ giọng nói: "Hai giờ xuất phát. Nhớ gọi luôn cả Ủy viên Chính trị Lục nhà cậu theo."
Tống Liễu Huyên đỏ bừng cả mặt: "Lại trêu mình rồi. Bọn mình chỉ là bạn thôi mà."
Giang Đường Tri nhướng mày: "Mình hôn mê hơn nửa năm rồi mà hai người vẫn chỉ là bạn? Anh Lục cũng chậm thật đấy."
Hoắc Tân Thần thì biết rõ tiến triển giữa Chính uỷ Lục và Tống Liễu Huyên, anh xoa đầu Giang Đường Tri, ghé sát tai cô nói nhỏ: "Muốn biết chuyện của họ thì anh kể cho. Giờ mình đi thôi, ngoài lạnh lắm, em vừa xuất viện, người còn yếu, không chịu được lạnh đâu."
Tống Liễu Huyên tiện đường tới nhà ông nội ăn cơm, hẹn giờ xong thì mỗi người một ngả.
Tối qua, ông bà Hoắc đã biết Giang Đường Tri tỉnh lại. Nhìn cô ngồi trên xe lăn, bà nội nắm tay cô mãi không buông, vừa nắm vừa lẩm bẩm: "Tỉnh lại là tốt rồi." Đồng thời bà cũng liếc nhìn Hoắc Tân Thần và Hoắc Tân Diễn đang yên lặng đứng bên cạnh.
Về thân phận đến từ "bên ngoài" của Giang Đường Tri, sáng sớm Tư lệnh Hoắc đã đến giải thích rõ với họ. Việc tiếp theo cô phải làm vô cùng quan trọng, ông bà có quyền được biết lý do.
Thực ra bà nội trong lòng hiểu rõ cả rồi, bà đã sớm nhận ra Giang Đường Tri không phải là Giang Hạ Vân. Người từng trải như bà, chuyện gì chưa từng thấy. Nhưng thì đã sao? Như Tư lệnh Hoắc nói, bất kể cô đến từ đâu, chỉ cần cô là người nhà họ Hoắc thì mãi mãi là người nhà họ Hoắc.
Chỉ cần cô không làm việc trái đạo lý, cô chính là vợ Hoắc Tân Thần, là cháu dâu trưởng của nhà họ. Bà cũng hiểu vì sao hai đứa cháu trai của mình lại yêu Giang Đường Tri đến si mê như vậy vì cô không thuộc về thời đại này, cô mang trong mình khí chất mà người thời đại này không có.
Loại khí chất đặc biệt ấy, hiếm có khó tìm, đầy cuốn hút, khiến người ta dễ dàng rung động. Chỉ tiếc cho đứa cháu còn lại Hoắc Tân Diễn, đúng là có duyên nhưng chẳng có phận.
Nếu như...
Thôi, trên đời làm gì có nhiều "nếu như" như thế. Bà nội và ông nội mỗi người lì xì cho Giang Đường Tri một phong bao thật to, khiến cô dở khóc dở cười. Cô đã làm dâu nhà họ được hai cái Tết rồi, vậy mà vẫn còn được nhận lì xì.
Trước bữa trưa, cô gọi điện cho nhà họ Phí. Người nghe máy là quản gia. Vừa nghe Giang Đường Tri cất giọng, ông lập tức nhận ra ngay, kích động hỏi: "Là cô Giang phải không?"
"Cháu chào bác quản gia, chúc mừng năm mới ạ."
"Ôi chao, chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới!" Nói rồi ông bật khóc nức nở: "Cô Giang tai qua nạn khỏi, sau này nhất định gặp lành."
Từ sau khi cô xảy ra chuyện, thiếu gia nhà họ như người mất hồn, luôn sống trong cảm giác tội lỗi. Dù đại thiếu gia và phu nhân thường xuyên khuyên nhủ, anh ấy vẫn không thể thoát ra khỏi nỗi dằn vặt.