Chương 104

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:55:01

Thấy anh ta sốt sắng muốn thuyết phục, Giang Đường Tri đáp: "Xét nghiệm thì cần làm thật. Còn sau đó thế nào, chờ kết quả rồi tính." Cô từng nói sẽ thay nguyên chủ giành lại tất cả những gì thuộc về cô ấy. Còn có nhận nhà họ Giang hay không còn tùy tâm trạng. Cô bảo ba người họ ra ngoài, nói mình còn phải sắp xếp lại thư phòng. Từ đầu đến cuối, cô không hề chú ý đến Hoắc Tân Diễn. Ngoài hai lần nhìn khi nói chuyện, ánh mắt cô không một lần rơi lên người cậu. Ánh mắt Hoắc Tân Diễn hiện rõ vẻ tổn thương. Cậu không muốn đi, muốn nói rõ chuyện giữa hai người nhưng lại bị Giang Quán Mặc kéo đi. Vào phòng ngủ phụ, đóng cửa lại, Giang Quán Mặc chỉ vào giường đôi, chăn mới, tủ quần áo... khẽ nói: "Thấy chưa? Họ kết hôn rồi. Đây là phòng tân hôn của họ. Anh biết em đau. Anh cũng đau mà. Tối qua biết hai người họ đã cưới, anh cũng sốc. Nhưng chuyện đã rồi, đành chấp nhận thôi." Hoắc Tân Diễn liếc anh, bật cười lạnh: "Chấp nhận? Đừng mơ." Dựa vào đâu chứ? Cô ấy là vợ cậu, sao lại phải cam chịu nhường cho Hoắc Tân Thần? Giang Quán Mặc vò đầu, rõ ràng cũng rất bức bối: "Nếu không chịu chấp nhận, em định phá hoại à? Em biết rõ, chuyện hôn sự này là ông nội đích thân tác thành." Hoắc Tân Diễn không đáp, chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt băng lạnh. Giang Quán Mặc bị cậu nhìn đến phát cáu, ngồi phịch xuống giường: "Phản ứng của em gái không giống như anh tưởng. Cô ấy không có vẻ gì là mong chờ được về nhà họ Giang." "Dựa vào thái độ của mấy người mấy năm qua, cô ấy mong đợi gì chứ?" Hoắc Tân Diễn phản bác thẳng thừng: "Anh đã kể với cô ấy về Giang Thiên Thiên chưa? Kể rằng sau khi cô ấy mất tích, cả nhà đổ dồn tình cảm lên người Giang Thiên Thiên chưa? Kể rằng mọi người cưng chiều cô ta đến mức nào chưa? Kể rằng cả vị hôn phu vốn thuộc về cô ấy cũng bị định gả cho Giang Thiên Thiên chưa?" Cậu nhìn anh ta với ánh mắt mỉa mai: "Anh đoán xem, nếu cô ấy biết rõ mọi chuyện, liệu có còn muốn về nhà không? Đừng quên, giờ cô ấy có người thân khác chống lưng. Anh nuôi và chị nuôi đối xử với cô ấy tốt thế nào, chẳng lẽ anh không biết? So với nhà họ Phí, nhà họ Giang có đáng để quay về không?" Giang Quán Mặc nghẹn họng, tim nhói lên một cái. Trước khi tới đây, anh ta đầy tự tin. Anh ta nghĩ em gái sẽ rất vui khi biết thân phận thật, sẽ nhận lại anh ta, cùng anh ta về lại Tứ Cửu Thành. Mất tích bao nhiêu năm, cô ấy hẳn phải rất khao khát được trở về bên bố mẹ, tìm lại tình thân. Cô ấy không nên bình tĩnh như vậy. Không nên phản ứng như thế... Anh ta nhíu mày, hoàn toàn không hiểu nổi vì sao cô lại như vậy. Trong thư phòng, Giang Đường Tri đứng trước cửa sổ, im lặng nhìn ra ngoài. Cô xuyên tới đây không giống người khác. Không có hệ thống, không biết trước cốt truyện. Thứ duy nhất cô có là ký ức mơ hồ còn sót lại của nguyên chủ. Cô không biết những bước mình đi có đúng không, chỉ biết dựa vào ký ức ấy để phân tích, rồi đi theo lựa chọn của bản thân. Trong trí nhớ của nguyên chủ, toàn là những suy nghĩ tiêu cực và bất an, nhất là hơn một năm qua thứ cô nghĩ nhiều nhất, chính là nỗi hoảng sợ về tương lai. Nguyên chủ chẳng mong đợi gì về thân thế mình, chuyện hôn sự cũng vậy. Vị hôn phu nửa đêm đến gặp cô, lạnh nhạt nói chỉ tiện đường ghé qua, đưa sính lễ rồi tính rời đi. Nếu không phải ông nội cô giữ anh ta lại nói vài câu, có lẽ anh ta đã ném tiền xuống bàn rồi bỏ đi luôn rồi. Thái độ đó đã nói lên tất cả anh ta không muốn cưới. Cô không phản đối cuộc hôn nhân này. Một là vì cô không có tư cách để phản đối, hai là không muốn để ông nội ra đi trong tiếc nuối, nên cô chấp nhận trong im lặng. Cô đang chờ chờ đến khi ông nội mất, cô sẽ đi theo ông.