Chương 392

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:08:24

Cô kiễng chân hôn nhẹ lên khoé môi anh, hỏi: "Chồng ơi, em có phải chưa đối xử tốt với anh không?" Cô thấy hình như mình đúng là không quá quan tâm đến anh. Cô không giống những người phụ nữ khác làm nội trợ, cô luôn bận rộn với chuyện của riêng mình, việc nhà thì hầu như chẳng đụng vào. Đặc biệt là mấy việc vặt như nấu ăn, giặt giũ, cô chưa từng làm cho anh lần nào. Thỉnh thoảng quét nhà cũng bị anh nghiêm cấm. Ý nghĩ đó vừa hiện ra, Giang Đường Tri lập tức lắc đầu xua đi. Không thể nghĩ tiếp nữa, nghĩ thêm cô sẽ cảm thấy mình thật sự không xứng làm vợ người ta. Nhưng nếu bắt cô thay đổi... cô làm không được. Cô được gia tộc nuôi lớn đâu phải để đi nấu cơm giặt đồ cho ai. Hoắc Tân Thần hoảng hốt nắm lấy tay cô, ánh mắt nghiêm túc: "Ai nói vậy? Em đối xử với anh rất tốt, tốt đến mức anh chỉ muốn dùng cả đời này để yêu thương em." Hoắc Tân Thần muốn nói rằng, mỗi ngày cô lén cho anh uống thứ nước còn quý hơn tiên dược, giúp anh có sức khoẻ phi thường. Từ ngày uống nước ấy, anh không còn bệnh tật gì, sức ra đòn cũng mạnh hơn gấp mười lần. Trước đây chạy năm cây số mang vác còn thở dốc, giờ mang vác mười cây số vẫn như không. Giờ chẳng ai dám đấu với anh nữa, dù anh có kiềm chế sức và tốc độ, cũng vẫn dễ dàng hạ gục người ta. Quần áo lót cô chuẩn bị cho anh, chất liệu thị trường không hề có mềm mại, ấm áp vô cùng. Bùa hộ mệnh cô đưa cho anh và cả người nhà, là báu vật khó mua bằng tiền, vậy mà cô sẵn sàng trao tặng vì anh. Cô đang dùng cách của mình, lặng lẽ bảo vệ anh và gia đình anh. Có thể cô không biết những lần cô nhẹ nhàng thoa thuốc xóa sẹo lên người anh lúc anh ngủ, thật ra anh đều tỉnh, chỉ là giả vờ ngủ để cô an tâm. Cơ thể anh từng đầy những vết sẹo xấu xí, nhờ sự chăm sóc kiên trì của cô, giờ đã làn da nhẵn nhụi như xưa. Cô ăn cơm anh nấu, nếu gặp món không thích, cô cũng không chê, chỉ dịu dàng nói: "Em hơi no". Trái cây anh mua, cô không chê loại rẻ, không nói "em có loại ngon hơn", mà còn vui vẻ để anh đút cho ăn. Rồi âm thầm lấy trái cây ngon của mình ra đổi cho anh ăn, còn cô ăn phần anh mua. Anh luôn nghĩ cô là tiên nữ, một vị tiên được gửi đến để cứu rỗi cuộc đời anh. Cô không chỉ cứu mạng anh, còn làm thay đổi sức khỏe gia đình anh. Và bằng cách của mình, cô còn âm thầm thúc đẩy sự phát triển kinh tế quốc gia. Còn rất nhiều rất nhiều chuyện cô đã âm thầm làm vì anh. Một người con gái tuyệt vời như vậy, sao lại nghĩ mình không tốt với anh chứ? Cô sao có thể nghĩ rằng anh đối xử với cô không tốt chứ, rõ ràng cô đối với anh quá tốt rồi. Còn việc người khác nói anh đối với cô tốt đến vô lý, kiểu như: nhà ai mà đoàn trưởng lại đi giặt quần áo, nấu cơm cho vợ? Mỗi lần nghe được câu đó, anh đều phản bác ngay. Giặt quần áo nấu cơm chỉ là việc nhỏ, anh không thấy đó là hi sinh gì cả. Chẳng lẽ lúc cô không có nhà, anh không phải tự mình làm mấy việc đó à? Anh không cảm thấy mình đã đối xử với cô tốt đến mức nào, chí ít thì... vào những lúc cô cần anh nhất, anh đều không có mặt. Buổi tiệc hôm đó, lần bị chặn đường kia, nếu không phải cô bản lĩnh thì bây giờ chắc cô không thể bình an đứng trước mặt anh. Khi cô đàm phán đầu tư với các thương nhân, anh cũng không ở bên hỗ trợ. Dù anh không giỏi đàm phán làm ăn nhưng ít nhất anh có thể dùng thân phận của mình để làm chỗ dựa cho cô. Thế mà anh lại không xuất hiện. Vậy mà gọi là đối xử tốt sao? Nếu vào những thời điểm then chốt, anh đều không có mặt thì cái "tốt" ấy có ý nghĩa gì? Anh chỉ trách mình chưa thể giúp được gì nhiều cho cô, chỉ trách bản thân không thể luôn ở cạnh cô. Giang Đường Tri thấy anh gấp gáp tự trách, sợ cô chê anh chưa đủ tốt, liền vội vàng hôn lên môi anh, không cho anh nói tiếp.