Thẩm Yến nhịn cười: "Tôi thật sự không nghe thấy. Nhưng em không cần xin lỗi đâu, em là trẻ con, có quyền không xin lỗi."
Phí Ngọc Hạ vừa nghe ba chữ "trẻ con" thì tiểu thư tính nổi lên, giận dữ chỉ vào cậu: "Cậu xong rồi! Chờ đến ngày tôi trưởng thành, tôi sẽ cho cậu biết tôi có phải trẻ con không!"
Giang Đường Tri nhịn cười nhìn hai người một bên là đại tiểu thư Hồng Kông lanh lợi nghịch ngợm, một bên là công tử lạnh lùng thủ đô đúng là kiểu đôi sẽ tạo ra phản ứng hóa học.
Cô bỗng thấy hơi mong chờ diễn biến tiếp theo. Ở Hồng Kông, tư tưởng khá cởi mở, là thành phố quốc tế nên chuyện yêu đương của mấy đứa nhỏ không bị quá soi mói. Bọn trẻ cũng thoải mái, tư tưởng hiện đại hơn trong nước nhiều.
Phí Ngọc Hạ nói câu đó mà chẳng thấy gì sai. Nhưng Thẩm Yến thì bị lời tuyên bố đanh thép ấy làm cho sững người.
Cậu khẽ ho một tiếng rồi quay sang Hoắc Tân Thần: "Anh họ, mấy người tới ăn cơm ạ? Muốn ăn cùng không?"
Hoắc Tân Thần chẳng hứng thú với trò đùa của hai đứa nhóc, kéo tay Giang Đường Tri nói:
"Ăn cùng đi."
Trong bữa trưa, Hoắc Tân Thần nhắc đến chuyện muốn về nhà thăm vào ngày mai với Thi Giai Lâm. Cô đương nhiên tôn trọng ý kiến Giang Đường Tri cô không phản đối thì bà cũng không ý kiến gì.
Ăn xong, Giang Đường Tri bảo Hoắc Thanh Mạt dẫn Phí Ngọc Hạ và Thẩm Yến đi chơi, còn cô thì cùng Hoắc Tân Thần và mẹ nuôi bàn chuyện.
Tại trà thất.
Giang Đường Tri pha trà cho Thi Giai Lâm, còn bà ôm Tiểu Thiên Hạo ngồi đối diện, nhìn cô thao tác pha trà thành thạo, không khỏi cảm thán: "Tri Tri à, có gì mà con không biết làm vậy?"
"Có chứ, không biết nấu ăn, đoàn trưởng Hoắc là người rõ nhất."
Hoắc Tân Thần ngồi bên cạnh bật cười: "Ừm, con có thể làm chứng. Đồng chí Giang Đường Tri toàn năng, chỉ trừ khoản bếp núc."
Thi Giai Lâm cười nói: "Không sao, đoàn trưởng Hoắc biết nấu là được. Mà không thì trong nhà cũng có người làm."
Giang Đường Tri đặt ly trà trước mặt bà: "Yên tâm, chỉ cần có tiền thì không lo đói."
Sau đó, cô hỏi về các gia tộc ở Hồng Kông và thế lực liên quan, cũng như tình hình quốc tế gần đây. Thi Giai Lâm biết cô có tính toán nên kể hết những gì mình biết, đặc biệt nhấn mạnh những gia tộc gần đây có mâu thuẫn với nhà họ Phỉ.
Nghe xong, Hoắc Tân Thần hơi lo lắng nhìn cô: "Tri Tri, em có thể dời ngày đi Hồng Kông không? Anh có khả năng phải kết thúc kỳ nghỉ sớm, không thể đi cùng em, anh thấy hơi lo."
Hết thật rồi sao?
Cũng phải, anh là đoàn trưởng, lại nghe Hoắc Thanh Mạt nói anh sắp thăng chức, nên công việc chắc chắn sẽ bận rộn hơn.
Giang Đường Tri không hỏi lý do, chỉ nghiêm túc nói với anh: "Em nhất định phải đi Hồng Kông. Anh biết năng lực của em, em sẽ không gặp chuyện đâu tin em đi."
Thi Giai Lâm cũng nói: "Đoàn trưởng Hoắc yên tâm, có chúng tôi ở đây, không ai dám động đến con bé."
Nhưng Hoắc Tân Thần không nghĩ đơn giản như vậy. Anh từng nghe Phí Ngọc Hạ nói, lần trước họ bị ám sát là nhờ Tiểu Thiên Hạo tiên đoán trước nên mới thoát. Dám làm vậy với nhà họ Phỉ chứng tỏ đó là thế lực hàng đầu ở Hồng Kông loại gia tộc đủ sức vượt luật pháp, vượt quy tắc.
Lúc trước anh không yên tâm để cô đi Hồng Kông một mình, nên mới xin nghỉ dài. Giờ nghỉ bị cắt, còn vô số việc chờ anh xử lý, để cô ở đó một mình, lỡ bị theo dõi thì sao? Anh thật sự không yên lòng. Đúng lúc ấy, một bàn tay trắng nõn mềm mại siết lấy tay anh. Anh nhìn sang, đối diện với đôi mắt biết cười của cô.
Cô nói: "Em từng nói với anh rồi em không phải tiểu thư yếu đuối, ở bất cứ hoàn cảnh nào, em cũng sống được."
Hoắc Tân Thần cũng muốn tin tưởng Giang Đường Tri nhưng dù sao cô vẫn là con gái. Dù cô có bản lĩnh thì cũng khó chống lại bốn bàn tay, huống hồ Hồng Kông không giống nội địa, nơi đó phức tạp hơn nhiều. Cả buổi chiều anh cứ lo lắng không yên, còn Giang Đường Tri thì phải dỗ anh suốt.