Chương 55

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:38:40

Quán canh dê mà Hoắc Tân Thần dẫn cô đến khá đông khách. Bên trong không còn chỗ trống, hai người họ phải đứng đợi gần hai phút mới có bàn trống. Quán này không chỉ bán canh miến lòng dê, mà còn có mì lòng dê, bánh nướng lòng dê, bánh mì lòng dê, bánh nướng giòn... Trai xinh gái đẹp vừa bước vào đã khiến không khí xung quanh xôn xao, khách trong quán ai cũng ngoái nhìn họ. Có ông cụ nhìn Hoắc Tân Thần cười nói: "Hai cháu đứng cạnh nhau thật đẹp đôi, có phúc lắm đấy." Lại có bác gái nhìn Giang Đường Tri tràn đầy ngưỡng mộ: "Cô bé thật có phúc, tìm được người đàn ông xuất sắc thế này. Con gái nhà bác sao lại chẳng có được cái phúc ấy nhỉ?" Giang Đường Tri nghe vậy chỉ mỉm cười, không đáp lời. Câu đó nghe xong khiến cô có chút khó chịu. Cô cũng xuất sắc lắm chứ bộ. Hoắc Tân Thần lại nói với bác gái: "Là cháu có phúc, mới gặp được người con gái mình yêu." Câu này anh nói hoàn toàn từ đáy lòng, chứ không phải cố tình đáp lại bác gái. Anh chợt nhớ đến tối qua, lữ đoàn trưởng Hạ hỏi anh và Giang Đường Tri khi nào sẽ dọn vào khu nhà gia đình quân nhân ở, họ định tổ chức tuyên dương cho cô. Cấp trên cho rằng, cô không chỉ dũng cảm cứu người, mà còn phối hợp với quân đội bắt được ba gián điệp, mà bên ta không ai bị thương. Đó là chiến công lớn. Họ không chỉ định trao huân chương, mà còn thưởng tiền cho cô. Xét thấy cô không có người thân ở quê nhà nhưng lại là con gái nuôi của nhà họ Phí ở Hồng Kông, cấp trên quyết định tổ chức lễ tuyên dương ngay tại khu nhà gia đình quân nhân, coi như cho cô một chỗ dựa, không ai dám dị nghị nữa. Chuyện này anh vẫn chưa nói cho Giang Đường Tri biết, định tối về sẽ kể. Bác gái không ngờ Hoắc Tân Thần lại công khai đứng ra bênh vực cô gái bên cạnh như vậy, đành cười gượng rồi không nói gì thêm. Hoắc Tân Thần kéo Giang Đường Tri ngồi xuống chỗ vừa trống, gọi một tô miến lòng dê, một tô mì lòng dê, sáu cái bánh nướng. Mì có thể được gọi thêm miễn phí nhưng miến thì không. Trong lúc chờ đồ ăn, Giang Đường Tri đưa mắt quan sát quán, vô tình thấy một ông cụ ngồi ở góc khuất. Ông đang cầm một chiếc bánh nướng, ăn từng miếng nhỏ như thể rất đói nhưng lại cố tiết kiệm. Tóc ông rối bù, râu ria xồm xoàm, móng tay đen nhẻm, quần áo thì rách nát, giày chỉ còn một bên, đến ngón út còn thò ra ngoài. Trông như người vô gia cư. Dù không ai thể hiện sự ghét bỏ nhưng cũng chẳng ai buồn liếc nhìn ông lấy một cái. Chủ quán này cũng tốt tính, thời tiết giá rét thế này, nếu không cho ông cụ vào sưởi nhờ, có khi đã chết cóng ngoài kia rồi. Giang Đường Tri thu ánh mắt lại, nói với Hoắc Tân Thần: "Gọi cho ông cụ kia một tô mì lòng dê đi." Hoắc Tân Thần nhìn theo ánh mắt cô, lúc này mới chú ý đến ông cụ trong góc, anh không nói nhiều, đứng dậy đi tìm chủ quán, chỉ tay về phía ông cụ, nhờ làm một tô mì lòng dê lớn. Chủ quán gật đầu, rồi nói với Hoắc Tân Thần: "Ông lão đó đã lảng vảng ở đây hai ngày rồi, tinh thần không được tỉnh táo lắm. Hôm qua tôi đuổi ba lần mà không chịu đi, cuối cùng thấy ông đáng thương quá, mới cho vào quán sưởi, còn cho ông chút canh. Sáng nay lại đến, còn móc ra bốn xu mua bánh nướng. Bánh nhà tôi năm xu một cái nhưng thấy ông tội quá, tôi bán rẻ cho một cái. Thực ra cũng muốn giúp nhưng quán nhỏ mà, không phải làm từ thiện, giúp một lần rồi thì lần hai, lần ba... tụi tôi chịu không nổi." Hoắc Tân Thần chỉ khẽ nói: "Ai cũng có cái khó." Rồi quay lại ngồi đối diện Giang Đường Tri, kể lại tình hình. Nghe xong, trong lòng Giang Đường Tri chợt nghẹn lại. Giá cả thời này rẻ đến mức khiến người ta ngỡ như đang mơ một cái bánh nướng chỉ năm xu thế mà vẫn có người không đủ tiền để ăn. Nước nhà tụt hậu so với thế giới không chỉ ở công nghệ, mà là toàn diện.