Cậu thực sự thấy mệt mỏi. Cậu đã rất cố gắng để giữ hòa khí trong đại gia đình họ, nỗ lực xây dựng mối quan hệ tốt với bác cả, bác dâu và chị dâu. Không mong mẹ hợp tác nhưng ít ra đừng kéo cậu lùi lại.
Bố bận rộn với sự nghiệp, không để ý chuyện nhà cậu hiểu, nên cậu thay ông lo. Anh trai đang trong thời kỳ xông pha, không thể bận tâm đến nhà cửa cậu hiểu, nên cậu gánh vác. Mẹ tâm trạng bất ổn cậu hiểu, nên luôn cố gắng chiều theo bà, làm bà vui, không để bà phải lo chuyện trường học hay trong nhà.
Cậu tự thấy bản thân đã làm đủ tốt rồi, thế mà mẹ cứ năm lần bảy lượt ném ra một quả bom. Cậu chỉ có một mạng, không chịu nổi sự vô lý của bà nữa rồi.
Hoắc Thanh Mạt nhìn cậu nhóc nhỏ tuổi mà lông mày đã nhíu chặt, không khỏi xót xa, đưa tay vuốt nhẹ giữa trán: "Còn nhỏ đừng có cau mày, nhìn già không đẹp đâu. Yên tâm, chị dâu là người có nguyên tắc, cô ấy hiểu chuyện, sẽ không trách nhầm ai đâu."
Dứt lời vẫn thấy chưa yên lòng, cô nói thêm: "Đừng lo, bất kể thím hai làm gì, tụi chị sẽ không vì thế mà trách cậu."
Cảm ơn nhưng chẳng có chút an ủi nào cả. Cậu dựng tai nghe ngóng đoạn đối thoại phía trước nhưng gió đêm thổi mạnh, con chó nhà bên thì cứ sủa inh ỏi, cậu chẳng nghe được gì hết. Thật muốn kéo cái ổ chó nhà đó đi chỗ khác, xem nó còn sủa được không.
Có lẽ oán khí quá lớn, tiếng chó nhà bên đột nhiên nhỏ hẳn, dù vậy vẫn cố gắng ư ử vài tiếng không cam lòng.
Đường Thu Mạn thấy Giang Đường Tri không muốn dây dưa khách sáo, bèn vào thẳng vấn đề: "Đường Tri, cháu là đứa tốt bụng, đối xử rất tốt với Mạt Mạt và Duệ Duệ. Đặc biệt là với Duệ Duệ, cháu quan tâm nó nhiều lắm. Thím biết nó rất yêu thích âm nhạc, muốn thi vào Nhạc viện, mơ làm ca sĩ.
Nó mê nhạc cụ, nhất là violin với piano rất say mê. Cháu biết chơi violin khiến thím rất bất ngờ nhưng việc nó thích cháu, coi cháu là thần tượng thì thím lại không ngạc nhiên chút nào.
Cháu không vì chuyện của Kiến Diễn mà xa lánh Duệ Duệ, còn đặc biệt từ Hồng Kông mang về cho nó violin và bản nhạc. Hôm nay nó về nhà mà vui đến mức nhảy nhót. Nhìn nó vui, thím cũng thấy vui.
Thím không muốn làm mẹ xấu tính nhưng... Đường Tri, hoàn cảnh nhà thím không cho phép nó theo con đường âm nhạc. Tương lai của nó, hoặc là chính trị, hoặc là quân đội, tệ nhất cũng là kinh doanh. Âm nhạc... chỉ nên là đam mê riêng tư. Còn lấy âm nhạc làm sự nghiệp, thím tuyệt đối không đồng ý."
Giang Đường Tri nghe ra, đây là lời cảnh cáo bảo cô đừng cung cấp thêm thông tin gì liên quan đến âm nhạc cho Hoắc Tân Duệ, càng không nên can thiệp vào chuyện nhà họ.
Cô thấy hơi buồn cười cô đâu có can thiệp gì, cô thậm chí còn không biết thật sự nhà họ nghĩ gì. Chỉ đơn giản là thấy Hoắc Tân Duệ thích violin, mà cô cũng hiểu biết chút ít, nên mới muốn chia sẻ.
Hơn nữa, cậu ấy rất có năng khiếu, có bản nhạc cô vừa trình bày xong là cậu đã hiểu. Tài năng như vậy không phải ai cũng có, cô chỉ không muốn sau này cậu mang theo tiếc nuối, vì thế mới chủ động nhờ Phí Hoằng Văn ở Hồng Kông sắp xếp giúp gặp một nghệ sĩ violin nổi tiếng.
Dù vậy, Đường Thu Mạn nói không sai trong những gia đình như vậy, việc làm nghề phải xuất đầu lộ diện không phải điều họ mong muốn (ngoại trừ ngoại giao).
Đặc biệt là trong xã hội bây giờ, ca sĩ diễn viên trong mắt nhiều người vẫn chỉ là "hạng diễn trò". Mà con cháu họ lại càng không thể trở thành kẻ diễn trò.
Đường Thu Mạn nói tiếp: "Thím không trách cháu tặng violin cho nó, quan hệ giữa hai đứa tốt là thím mừng. Thím chỉ muốn nói rõ quan điểm của gia đình, cũng mong cháu có thể khuyên nó, đừng vì âm nhạc mà cứ cãi nhau với thím."
Giang Đường Tri không đồng ý cũng chẳng từ chối, chỉ hỏi lại: "Chuyện này, Duệ Duệ biết chưa?"