"Xí!" Cô nàng kéo tay Giang Đường Tri: "Chị dâu đừng sợ, có em ở đây, anh ấy không dám làm gì chị đâu. Đi, em cho chị xem cái này, đảm bảo thích mê!"
Giang Đường Tri bật cười, đẩy nhẹ Hoắc Tân Thần ra, nắm tay Hoắc Thanh Mạt đi lên lầu. Cô em chồng vừa dễ thương vừa hài hước thế này, không dắt theo thì uổng quá rồi.
Hoắc Thanh Mạt muốn cho Giang Đường Tri xem năm tấm ảnh hồi nhỏ của Hoắc Tân Thần. Dù đều là ảnh đen trắng nhưng ở cái thời đó mà có ảnh chụp lúc còn bé thì cũng đủ thấy điều kiện gia đình tốt cỡ nào rồi. Một tấm là ảnh đang đánh nhau với mấy đứa nhỏ khác. Hồi bé Hoắc Tân Thần đã rất đẹp trai, đặc biệt là sống mũi, mới bốn năm tuổi đã cao thẳng nổi bật rồi.
Chỉ là trong ảnh, anh lại là người bị đánh. Anh bị một cậu lớn hơn đẩy ngã xuống đất, nắm đấm thụi thẳng vào mặt, thế mà không hề khóc, ngược lại còn nổi giận chống trả.
Hoắc Thanh Mạt cười nói: "Đây là 'vết đen' hồi nhỏ của anh em. Chính vì lần bị đánh này mà sau đó anh lao đầu vào quân đội, thề sẽ mạnh lên để báo thù."
Giang Đường Tri nhìn tấm ảnh một lúc lâu mới hỏi: "Sau này anh ấy còn bị đánh nữa không?"
Cô thật sự không dám tưởng tượng hồi nhỏ đẹp trai như vậy thì phải bị bắt nạt bao nhiêu lần. Người quá đẹp dễ khiến người khác ghen tị, trai hay gái đều thế cả.
Quyết định của Hoắc Tân Thần là đúng. Không muốn bị ức hiếp thì nhất định phải mạnh lên.
Hoắc Thanh Mạt cầm tấm ảnh lên, nói: "Nhiều lắm, thường xuyên bị đánh. Muốn mạnh lên thì trước tiên phải biết chịu đòn đã. Hồi đó còn nhỏ, yếu hơn người ta là chuyện đương nhiên."
Cô nghiêng đầu, dùng tay nâng cằm Giang Đường Tri, ghé sát lại: "Xót hả? Em nên xót cho mấy người bị anh ấy đánh mới đúng."
"Anh tôi hồi nhỏ đúng là hay bị đánh nhưng sau mười tuổi thì đừng nói bạn bè cùng tuổi, ngay cả mấy đứa lớn hơn cũng không phải đối thủ của anh ấy nữa."
"Em chưa từng thấy anh ấy lúc nổi điên đâu, để chị nói em nghe, đến ông nội chị còn bảo, cái khí thế đó mà ra chiến trường thì bảo vệ được đồng đội, dọa được kẻ địch chạy mất."
"Thật ra ông nói không sai. Mùa đông năm 1973. anh em mới mười chín tuổi đã ra chiến trường, không những sống sót mà còn lập đại công, cứu được hơn ba mươi chiến sĩ kỳ cựu."
Cô ấy quay sang nhìn Giang Đường Tri: "Không thì em nghĩ sao anh ấy trẻ vậy đã làm đoàn trưởng được? Thực ra nếu không phải ông nội cố ý đè lại, sợ anh thăng tiến quá nhanh thì giờ anh ấy đã không chỉ là đoàn trưởng đâu."
"Lần chị gặp anh ấy trên tàu đó, anh bắt được gián điệp đấy. Để bắt đám đó, họ phải nằm vùng suốt ba tháng, còn hy sinh mất bốn đồng đội. Công lớn như vậy, người khác thì đã được thăng chức từ lâu, chỉ là ông nội em vẫn ép lại."
Cô nàng đột ngột ghé sát tai Giang Đường Tri thì thầm: "Lén nói cho chị nghe, lần này ông nội không ép được nữa rồi, chuyện thăng chức của anh em sắp đến rồi."
Trước đây Giang Đường Tri vẫn thắc mắc, bắt được gián điệp là chuyện lớn như thế, đến cô người ngoài cuộc còn được khen thưởng, đừng nói mấy người như Hạ Tử Dương, Dư Phi, đều được thăng chức cả. Còn anh người là đoàn trưởng thì im lặng chẳng ai nhắc gì.
Hóa ra là vì lý do này.
Chỉ là... anh ấy từng ra chiến trường sớm vậy mà chưa từng kể với cô câu nào. Không lạ khi anh có nhiều vết sẹo thế hóa ra đều là huân chương để lại nơi chiến trường. Nhưng bây giờ, nhờ Linh Tuyền mà cô từng chút một giúp anh chữa lành nhưng vết sẹo đó đã mờ đi nhiều, không nhìn kỹ thì chẳng phát hiện được.
Hoắc Thanh Mạt cầm tấm ảnh thứ hai lên là Hoắc Tân Thần đang chống đẩy bằng một tay, nhìn qua cũng chỉ tầm bảy tám tuổi.
"Đây là lúc anh ấy bảy tuổi rưỡi, bị ông nội huấn luyện trong sân. Mẹ em kể lúc đó ông bắt anh ấy chống đẩy một tay hai mươi cái."