Chương 527

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:46:03

Ban đầu tính ăn trên xe nhưng Hoắc Tân Thần thấy không ổn quá nóng, Giang Đường Tri ăn không ngon, cũng chẳng thể nghỉ ngơi tử tế nên quyết định thuê một phòng ăn riêng trong quán gần đó. Trong phòng có quạt máy, mát mẻ dễ chịu. Ba anh em nhà họ Giang tuy không nói gì nhưng ánh mắt lo lắng luôn dõi theo Giang Đường Tri. Cả nhóm người như vậy khiến người xung quanh không thể không chú ý. Rất nhiều người nhận ra Giang Đường Tri và Hoắc Tân Thần là ai. Một người phụ nữ trong đám đông ghen tị ra mặt, giọng đầy mỉa mai: "Làm quá thế, tưởng mình là tiểu thư thật chắc? Bây giờ là thời đại người lao động được tôn vinh, chứ không phải thời phong kiến đâu." Cứ tưởng sẽ có người phụ họa, nào ngờ không ai lên tiếng. Ai mà thèm để ý đến bà ta chứ? Những người ở đây đều là phụ huynh đi cùng con. Lúc này là thời điểm quan trọng nhất của bọn trẻ không lo con mình có làm bài tốt không, có nóng quá không, có đói không lại rảnh hơi đi để ý người không liên quan? Chẳng phải có vấn đề tâm lý sao? Hơn nữa, ai quen Giang Đường Tri đều biết chồng cô, phó sư đoàn trưởng Hoắc, cưng cô như bảo vật, anh trai cô cũng cưng cô hết mực. Người ta thương vợ, thương em gái thì đã sao? Nghe được lời kia, Giang Sâm lập tức đưa ô cho Giang Quán Lâm: "Cầm lấy." Giang Đường Tri và Hoắc Tân Thần đều biết anh định làm gì. Giang Đường Tri chỉ nhắc nhở: "Đừng ảnh hưởng việc nghỉ ngơi và ăn uống của thí sinh." Giang Sâm xoa đầu cô, mỉm cười: "Anh biết mà, em cứ đi ăn trước đi, lát anh qua." Anh ấy bước thẳng tới chỗ người phụ nữ vừa lên tiếng. Bị khí thế của anh làm cho giật mình, bà ta run rẩy trong lòng nhưng vẫn to mồm: "Muốn đánh người hả?" Giang Sâm nhếch môi cười lạnh, giọng đầy lạnh lẽo: "Đánh chị? Chị cũng xứng sao? Tôi chỉ muốn hỏi tôi là anh, xót em gái mình bị nắng, che ô cho nó có vấn đề gì à?" Bị anh ấy chất vấn, mặt bà ta đỏ bừng, quay đầu đi không nói gì. Giang Sâm hỏi tiếp: "Yêu thương vợ mình, quạt cho cô ấy cũng là tư tưởng 'tư bản' à?" Bà ta run lẩy bẩy, không dám mở miệng. Bà ta chỉ vì ghen chồng bỏ đi theo người khác, nhà mẹ đẻ không giúp đỡ, giờ nhìn thấy Giang Đường Tri được chồng và anh trai yêu thương cưng chiều, trong lòng khó chịu nên buông lời châm chọc. Giang Sâm chẳng buồn để ý sự xấu hổ của bà ta, anh ấy nhìn quanh đám đông: "Có quy định nào của nhà nước cấm chồng quạt cho vợ không?" Nếu hôm nay anh ấy không đứng ra thì chỉ một câu nói vừa rồi của bà ta cũng đủ để bị kẻ khác thêu dệt thành chuyện. Đến lúc đó, danh tiếng của Hoắc Tân Thần và Giang Đường Tri sẽ bị bôi nhọ, sự nghiệp cũng bị ảnh hưởng. Anh ấy tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra, càng không thể để người đàn bà này phá hoại. "Không có không có, làm gì có chuyện đó! Đồng chí, anh đừng chấp loại người như thế." "Đúng vậy, đừng đôi co với mấy người như vậy, mau đi ăn cơm với em gái anh đi, chiều còn trận chiến lớn nữa đấy." Mọi người đâu phải ngốc, sao dễ bị kích động bởi vài lời xúi bẩy chứ. Huống hồ mấy tháng gần đây, Giang Đường Tri đã làm không ít việc tốt, báo đài và truyền hình đều đưa tin, ai cũng thấy rõ cả. Chỉ riêng quỹ nhi đồng mà cô thành lập đã giúp đỡ được rất nhiều trẻ em nghèo thực sự cần được hỗ trợ. Chưa kể nhà máy cô lập ra còn giải quyết công ăn việc làm cho biết bao người. Nông dân trồng gừng, bạc hà, chanh, oải hương, hoa hồng... chỉ cần nhà có là có thể mang tới Giang thị để bán. Thậm chí còn có người chuyên được thuê đi thu mua, nhờ đó mà không ít nông dân kiếm được tiền, cải thiện cuộc sống. Nhiều cựu quân nhân cũng có việc làm ổn định người biết lái xe thì chuyển sang vận chuyển hàng hóa, đi thu mua khắp nơi. Người không biết lái xe thì được sắp xếp làm bảo vệ trong nhà máy, hoặc được phân về làm ở quỹ nhi đồng hay công ty truyền thông của Giang Đường Tri. Còn những cựu binh khuyết tật thì được giao làm các công việc đơn giản trong xưởng.