Chương 68

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:42:46

Giang Đường Tri hơi xoay người, nhìn thẳng vào mắt anh, nói: "Em chỉ nói một lần, anh nghe cho kỹ. Về chuyện anh vừa nói, em có ba điều cần nói rõ. Thứ nhất, trước khi có kết quả xét nghiệm ADN, chuyện em có phải Giang Hạ Vân hay không... vẫn còn là dấu hỏi. Trên đời này người giống nhau không thiếu, chẳng lẽ chỉ vì giống ai đó mà đã là người nhà họ rồi? Thứ hai, nhà họ Giang đã để Giang Thiên Thiên thay thế em, còn để cô ta phát triển tình cảm với Hoắc Tân Diễn. Điều đó có nghĩa là cái hôn ước kia... chẳng liên quan gì tới em nữa. Còn về thái độ của Hoắc Tân Diễn với em, em chỉ muốn nói: Tình cảm của anh ta dành cho 'Giang Đường Tri', chẳng qua là một chấp niệm, chưa chắc đã thật lòng yêu. Thử nghĩ mà xem, một cô bé ba tuổi bị bọn buôn người bắt đi trong thời kỳ bất ổn, mất tích suốt mười mấy năm, ai dám chắc cô ấy còn sống? Cho dù còn sống, ai dám chắc cô ấy chưa lấy chồng? Ai dám chắc cô ấy còn 'nguyên vẹn'? Ai dám chắc... cô ấy không bị nuôi dạy lệch lạc?" Hoắc Tân Thần mím chặt môi, trong lòng không ngừng tự trấn an mình. Giang Đường Tri nắm lấy ngón cái của anh, nhẹ giọng thở dài: "Trong số những cô gái bị bắt cóc, may mắn được như em chắc chỉ có một người thôi. Ông là người cho em cơ hội đi học, dạy em cách tự vệ, lúc còn đủ sức bảo vệ, ông đã đánh đuổi không biết bao nhiêu bà mối và mấy kẻ có ý đồ xấu. Tuy sau này em bỏ học nhưng em hoàn toàn cam tâm tình nguyện. Bởi vì việc học có thể làm lại nhưng người ông thương em như thế, em chỉ có một mà thôi." Cô cúi đầu nhìn bàn tay anh đang siết chặt lấy tay mình, nói tiếp: "Em không phải Hoắc Tân Diễn, cũng không hiểu rõ anh ấy. Em không dám chắc tình cảm anh ấy dành cho em có thay đổi hay không. Em chỉ đứng từ góc độ khách quan để phân tích. Nếu người nhà họ Giang tìm được em, mà lúc đó em đang mang thai, hoặc đã lấy chồng, hay trở thành kiểu con gái bị chiều hư, anh ấy còn thích em không? Cảm xúc liệu có thay đổi không? Đừng đùa nữa, chúng ta đều là người lớn cả rồi, đừng mơ mộng đẹp đẽ về lòng người." Cô đưa tay nâng cằm anh lên, ép anh nhìn thẳng vào mắt mình, rồi nói: "Điều thứ ba, là chuyện giữa hai chúng ta." Thấy anh bất ngờ căng thẳng, cô bật cười người đàn ông vốn luôn chững chạc, vững vàng như đoàn trưởng Hoắc mà cũng có lúc dao động cảm xúc thế này, đủ thấy anh thiếu cảm giác an toàn đến mức nào. Cô nói: "Anh biết không, số tiền sáu trăm tệ sính lễ anh đưa hồi đó đã cứu sống em và ông." Hoắc Tân Thần trợn to mắt nhìn cô, cô tiếp lời: "Ông em sau khi rút khỏi chiến trường thì mang trong người rất nhiều bệnh, quanh năm suốt tháng không lúc nào khỏe. Hơn một năm trước, ông bỗng ho dữ dội, thậm chí còn ho ra máu. Em biết là không ổn, liền đưa ông đến viện kiểm tra thì phát hiện là ung thư dạ dày. Bác sĩ bảo ông từng bị đói kéo dài, giai đoạn đầu có thể bị viêm dạ dày nghiêm trọng, cuối cùng biến chứng thành ung thư. Ông không muốn điều trị nhưng lại không nỡ để em một mình. Ông sợ khi ông đi rồi, cháu gái ông thương nhất đời sẽ bị bắt nạt. Sính lễ của anh đến đúng lúc vô cùng. Em dùng số tiền đó giúp ông kéo dài thêm được hơn một năm. Tuy cuối cùng ông vẫn ra đi nhưng nếu không có số tiền ấy, ông em chỉ có thể ra đi sớm hơn, còn em, rất có thể sau khi ông mất, cuộc sống sẽ hoàn toàn thay đổi." Thấy tay Hoắc Tân Thần hơi run run, trong mắt anh đầy đau lòng và kinh ngạc, cô nói tiếp: "Trên tàu, em đã đòi tiền từ gián điệp để gom lại đúng sáu trăm, chỉ để trả lại cho anh. Ban đầu em nghĩ, dù anh bị ép buộc hay đã lấy người khác, chỉ cần vì anh từng đưa sính lễ cho em, em sẽ không oán trách, chỉ trả lại tiền thôi."