Nghĩ đến Hoắc Tân Thần, cô biết tối nay chắc chắn anh đã bị dọa sợ rồi. Anh vốn đã vì không thể ở bên cạnh cô mà luôn tự trách, lần này e rằng lại mất ngủ, tự giày vò bản thân. Cô khẽ thở dài, trong đầu bắt đầu rà soát lại khoảng cách giữa hiện tại và kế hoạch ban đầu, xem liệu có thể hoàn thành trong vòng mười ngày không.
Nhà họ Hoắc ở Tứ Cửu Thành.
Khi vợ chồng Thẩm Kỳ Hà biết chuyện tối nay Giang Đường Tri suýt bị bắt cóc, lại còn bị cả đám người chĩa súng vào vừa hoảng sợ vừa lo lắng. Cô bên đó thật sự quá nguy hiểm, làm sao họ yên tâm để cô một mình ở lại nữa. Nhưng họ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, lập tức liên lạc với Hoắc Tân Thần để nghe ý kiến.
Anh là chồng cô, nếu anh lập tức đến Hồng Kông, lữ trưởng Hạ sẽ sắp xếp ổn thỏa để anh đi.
Thế nhưng câu trả lời của Hoắc Tân Thần lại khiến họ bất ngờ. Biết là Giang Đường Tri không cho anh sang, họ cũng hiểu được cách làm của cô. Lữ trưởng Hạ cam kết với Hoắc Tân Thần chuyện này ông nhất định sẽ cho cô một lời giải thích thỏa đáng.
Ông nói được làm được ngay trong đêm đã gọi cho người đứng đầu Hồng Kông để gây áp lực. Đêm nay, người đứng đầu Hồng Kông nhận không biết bao nhiêu cuộc điện thoại tất cả đều yêu cầu làm rõ chuyện của Giang Đường Tri. Cả ba cuộc gọi từ nội địa cũng là gây sức ép để lấy lại công bằng cho cô.
Lãnh đạo bên Hồng Kông bị áp lực đè nặng, đành lên tiếng cam kết sẽ cho một kết quả khiến mọi người hài lòng. Còn lúc này, người nhà họ Giang, bao gồm cả Uông Khiết, vẫn chưa hay biết chuyện gì xảy ra ở Hồng Kông.
Hôm sau.
Truyền thông Hồng Kông đồng loạt đưa tin về sự kiện Giang Đường Tri bị Thiên Vũ Hội chặn đường nhưng đã phản kích thành công. Hội trưởng Thiên Vũ Hội đích thân ra mặt xin lỗi, nói rằng đây chỉ là hiểu lầm ông ta chỉ muốn mời cô ăn cơm thân thiện, không ngờ cấp dưới lại hiểu sai ý.
Ông ta tuyên bố đã trừng phạt cấp dưới, cũng sẵn sàng bồi thường tổn thất tinh thần cho Giang Đường Tri nhưng không nói rõ là bao nhiêu. Người đứng đầu Hồng Kông cũng mở họp báo, tuyên bố sẽ mạnh tay trấn áp các bang hội, đặc biệt nghiêm cấm súng đạn. Dù vậy, câu cuối cùng... ai nghe thì nghe, chẳng ai coi là thật cả.
Chuyện lần này làm chấn động cả Hồng Kông, không chỉ người trong thành biết, mà ngay cả các nước lân cận và nước N cũng nghe phong thanh. Thiên Vũ Hội có chi nhánh ở nhiều quốc gia, và ở quốc gia nào cũng có địa vị không nhỏ.
Việc khiến hội trưởng phân hội Hồng Kông đích thân ra mặt xin lỗi và đồng ý bồi thường, Giang Đường Tri tuy không phải người đầu tiên làm được nhưng từng đó cũng đủ khiến cả Hồng Kông chấn động.
Điều khiến người ta bất ngờ hơn là, số tiền bồi thường tinh thần mà cô nói đùa với Đàm Sinh tối qua, lại thực sự được đưa đến. Hội trưởng Thiên Vũ Hội đích thân mang theo tấm chi phiếu tới nhà họ Phí, tận tay giao cho Giang Đường Tri.
Gương mặt ông ta cười tươi nhưng bên trong lại đầy sát khí, nghiến răng nói: "Xin lỗi cô Giang, người dưới hiểu nhầm ý tôi, khiến cô bị kinh sợ, đó là lỗi của tôi. Đây là một chút thành ý, mong cô Giang nhận cho, cũng hy vọng sau này chúng ta có thể làm bạn."
Giang Đường Tri không chút khách khí cầm lấy tấm chi phiếu, nở nụ cười y như ông ta cười mà không vui: "Tôi nhận được thành ý của hội trưởng rồi. Nhưng lần sau hội trưởng nên nói cho rõ ràng một chút, dù sao chuyện lần này cũng làm mọi người mất vui."
Ánh mắt hội trưởng thoáng lóe vẻ âm trầm nhưng vẫn giữ nụ cười: "Cô Giang nói đúng."
Khóe môi Giang Đường Tri cong lên, giọng lạnh nhạt: "Cũng không thể trách hội trưởng được, có những người trời sinh đã không giỏi diễn đạt. Tâm tư hiện rõ trên mặt nhưng mở miệng ra lại sai hết ý, dễ khiến người khác hiểu lầm."
Cô đứng dậy, trước ánh mắt của bao người, đi thẳng tới bên cạnh Đàm Sinh người giờ chỉ còn nửa cái mạng, mắt chỉ mở được một nửa, toàn thân không có chỗ nào lành lặn.