Chương 504

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:39:33

Bà cúi đầu, buồn bã: "Không có người mẹ nào thất bại như tôi cả." Người đàn ông định đưa tay chạm vào vai bà nhưng do dự rồi thu lại, nhẹ giọng an ủi: "Không phải lỗi của em đâu, Khiết Khiết." Bà Uông lắc đầu: "Không, chính là lỗi của em. Nếu em phát hiện sớm hơn, nếu em sớm tìm lại được con gái, có khi mọi chuyện đã khác." Người đàn ông nói: "Cuộc đời còn dài, em vẫn có cơ hội bù đắp. Anh tin rồi con bé sẽ hiểu lòng em thôi." Giang Đường Tri hơi mím môi, cùng Tống Liễu Huyên rời đi. Hai người không lên xe ngay mà đi dọc theo vỉa hè, vừa đi vừa nói chuyện. Tống Liễu Huyên có vẻ còn rất nhiều điều muốn chia sẻ, khoác tay Giang Đường Tri, hết chuyện này đến chuyện khác. Không biết nói thế nào lại nhắc đến Chính ủy Lục. Cô nàng cảm khái: "Em thật không ngờ, một người khao khát kết hôn như vậy mà nói buông là buông. Quả nhiên là chính ủy, quyết đoán thật." Giang Đường Tri cũng đồng tình: "Quả thật rất quyết đoán nhưng cũng là kịp thời dừng lỗ. Nếu sau hôn nhân mới xảy ra chuyện, hai người từng yêu thương nhau lại hóa thành oán hận thì đáng tiếc quá." Tống Liễu Huyên gật đầu: "Trông cô ấy có vẻ ngoan hiền, sao lại làm Chính ủy Lục tổn thương đến thế? Chị nói xem, mấy người làm nhạc, có phải đều như vậy không? Em có một đồng nghiệp, anh họ cô ấy cũng làm nhạc, nghe nói thay bạn gái như thay áo." Giang Đường Tri khẽ cười: "Không liên quan gì đến nghề nghiệp. Có người bẩm sinh đã trăng hoa, đã tệ bạc." "Cũng đúng. Đàn ông trăng hoa thì ở đâu chẳng có." Hai người đi một lát rồi quay về đại viện. Hôm nay Hoắc Tân Thần về sớm, trời còn chưa tối đã có mặt, đi cùng anh là Hoắc Tân Diễn. Tối nay, cả nhà họ Hoắc đến nhà ông nội ăn cơm. Hoắc Tân Duệ tan học về, vừa gặp Giang Đường Tri là đã vui vẻ ra mặt. Cậu hỏi cô có tự tin vào kỳ thi đại học không, rồi hỏi cô có thể bán cho mình một chai tinh dầu không. Thầy giáo cậu mấy hôm trước bị ngã, giờ không xuống giường nổi. Cậu bảo, thầy vừa nhận lời đấu với du học sinh, giờ không thể thua được nhưng nếu không thể dậy nổi thì kiểu gì cũng thua mất. Giang Đường Tri hỏi kỹ mới biết, thầy giáo mà cậu nói là giáo viên thể dục, từng ở chùa Thiếu Lâm một thời gian, có công phu thật sự. Du học sinh kia học Taekwondo, xem thường võ thuật, cho rằng võ cổ truyền chỉ là trò hù dọa. Hắn thường xuyên khiêu khích thầy giáo, thầy nhịn mãi không được, cuối cùng nhận lời thách đấu. Kết quả hôm nhận lời xong thì trượt chân ngã một cú. Nghe nói có người cố ý đổ dầu ăn ở đoạn đường lát gạch mà thầy phải đi qua cú ngã đó rất nghiêm trọng, Giang Đường Tri nhíu mày du học sinh đó thật quá quắt. Cô nói: "Không cần mua, chị tặng em một chai. Nhưng dù dùng tinh dầu của chị, trong thời gian ngắn cũng khó mà hồi phục hoàn toàn. Nhưng hồi phục 70% thì không vấn đề gì." Hoắc Tân Duệ mừng rỡ: "Bảy mươi phần trăm? Thế là đủ rồi! Cảm ơn chị dâu!" Cậu rất thích quấn lấy Giang Đường Tri. Trong lúc chờ ăn cơm, dựa vào mình nhỏ tuổi, cứ quanh quẩn bên cô hỏi hết chuyện này đến chuyện khác. Giang Đường Tri coi cậu như em trai ruột, nên có hỏi là cô trả lời hết. Trước bữa ăn, cậu ghé tai cô thì thầm: "Chị dâu, bao giờ chị cho em gặp ông anh kết nghĩa của chị vậy? Nghe nói anh ấy giỏi kinh doanh lắm, em muốn học hỏi." Giang Đường Tri bật cười: "Giờ em lại thích kinh doanh rồi à?" Hoắc Tân Duệ bị Giang Đường Tri trêu đến mức hơi ngượng. Cậu len lén nói với cô rằng, mình có viết thư cho Phí Ngọc Hạ, cô ấy kể trong thư rằng ở Hồng Kông bây giờ nhạc trẻ và hàng hiệu đang rất thịnh hành, hot nhất cả châu Á. Một tấm ảnh có chữ ký của ca sĩ nổi tiếng có thể bán được rất nhiều tiền. Với giới trẻ thì ảnh thần tượng có chữ ký quả thật quá hấp dẫn, ai cũng muốn mua về sưu tầm.