Chương 84

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:49:45

Đã là chồng cô rồi thì không có lý nào lại để anh già đi nhanh chóng. Huống chi nghề nghiệp của anh đầy nguy hiểm, thể chất tốt chính là cách giữ lấy mạng sống. Cô vừa tắm xong trong không gian, chưa bao lâu thì Hoắc Tân Thần trở về. Anh cầm theo bánh rán và bánh bao thịt lấy từ nhà ăn. Anh nhanh chóng rửa mặt chải đầu, pha sữa cho cô, tự rót cho mình một ly nước nóng, rồi mỉm cười nhìn cô nói: "Em biết mỗi sáng về nhà thấy em là cảm giác gì không?" Giang Đường Tri đeo chiếc kẹp tóc chấm bi đỏ trắng, bước đến bàn ăn ngồi xuống, cười hỏi: "Là bị nhan sắc của em làm cho rung động?" Khóe môi Hoắc Tân Thần cong lên, ngồi xuống cạnh cô: "Đúng vậy, mỗi lần mở cửa thấy vợ anh xinh như tiên nữ cười rạng rỡ đón mình, anh thấy mình thật sự quá hạnh phúc." Giang Đường Tri cười, chấp nhận lời khen ngợi của anh rồi hỏi tiếp: "Không còn gì nữa sao?" Đoàn trưởng Hoắc ngẫm nghĩ giây lát, nhìn cô nghiêm túc: "Còn, trong lòng luôn tự nhắc nhở bản thân không được phụ em, phải đối xử với em thật tốt, nếu không anh sẽ hận chính mình đến chết." Trong phòng vang lên tiếng cười giòn tan của Giang Đường Tri, chỉ nghe cô nói: "Đoàn trưởng Hoắc, anh đúng là rất hiểu em. Không sai, nếu dám phụ em, cả đời này anh sẽ không còn thấy em đâu. Dù có thấy, cũng chỉ là người xa lạ." Hoắc Tân Thần ghi nhớ lời cô nhưng anh tin, mình sẽ không cho cô cơ hội rời xa. Tết sắp đến, nhiều người trong khu gia đình bắt đầu chuẩn bị đồ Tết. Hoàng Hiểu Linh và Trần Vân tới tìm Giang Đường Tri, rủ cô đi sắm đồ Tết cùng. Giang Đường Tri vốn không biết cần chuẩn bị gì. Trước kia những chuyện lặt vặt này đều có quản gia lo, cô chỉ cần ăn là được. Nhưng cô lại rất tò mò, sáng hôm kia Hoắc Tân Thần từng dẫn cô tới chợ nông sản, tiếng rao bán và mặc cả náo nhiệt khiến cô khá thích thú. Hôm nay đúng lúc Hoắc Tân Thần có cuộc họp, nên cô đồng ý đi cùng Hoàng Hiểu Linh và Trần Vân. Ai cũng có xe đạp, Giang Đường Tri cũng có một trong tám món đồ lớn. Thế là ba người đạp xe rời khỏi khu gia đình. Chiếc xe đạp khung 28 phân lần đầu Giang Đường Tri đạp thử. Nói thật, loại xe này so với xe đạp đời sau đúng là chênh lệch một trời một vực. Không chỉ xấu mã, còn nặng trịch, yên xe lại quá cao, hoàn toàn là thiết kế cho nam giới, không hợp cho phụ nữ. Cô cao, sức khỏe tốt nên đạp không thấy khó. Nhưng hai người đi cùng thì rõ là vất vả hơn hẳn. Hoàng Hiểu Linh và Trần Vân đều nhỏ nhắn một mét sáu mốt và một mét năm tám lúc đạp xe phải nghiêng người qua lại mới đạp nhanh được. Cô đành phải giảm tốc, giữ khoảng cách tầm hai mét với họ, để nếu có chuyện gì còn kịp phản ứng. Từ lúc tới khu gia đình, ra ngoài đều là đi xe của Hoắc Tân Thần. Đây là lần đầu cô tự đạp xe, mới biết đường đi không hề gần. Đến chợ, Hoàng Hiểu Linh và Trần Vân đã mồ hôi đầy trán. "Đồng chí, mua cá chép không? Cá vừa bắt, bốn hào một cân, con này ít nhất mười cân, lấy không?" Hoàng Hiểu Linh bị con cá chép hấp dẫn, quay sang Giang Đường Tri và Trần Vân nói: "Cá tươi lắm, mười cân chế biến được nhiều món." Trần Vân lưỡng lự: "Con này to quá, mà bốn hào một cân, đắt lắm đó. Mua nó chi bằng mua mấy con nhỏ." Hoàng Hiểu Linh cười: "Làm chả cá đi, quê mình chả cá ngon lắm." Cô ấy thấy Trần Vân do dự, cũng không ép, hỏi Giang Đường Tri: "Tri Tri, em thấy chị có nên mua con này không?" Nghe tới chả cá, mắt Giang Đường Tri sáng rỡ: "Chị biết làm chả cá à?" "Biết chứ, từ nhỏ đã biết rồi." "Vậy chị mua đi, con còn lại để em mua. Đến lúc đó chị làm chả cá cho em ăn được không?" Cô thật sự thèm món chả cá làm bằng tay. Trước kia đầu bếp món Hoa trong nhà từng làm cực kỳ ngon. Cô cảm thấy mình đã rất lâu rồi chưa được ăn chả cá đích thực.