Hoàng Hiểu Linh kinh ngạc thốt lên: "Oa cái này làm bằng bóng bay á? Trời ơi, bóng bay mà còn có thể làm thành thế này sao?"
Hai đứa trẻ đi theo cũng bị dàn bóng trước mặt thu hút, giơ tay định chạm thử.
Hoàng Hiểu Linh vội ngăn lại: "Ngoan, đừng có đụng lung tung, bóng mà nổ thì xấu lắm."
Rồi cả nhà lần theo đường bóng dẫn vào đại sảnh, khi nhìn thấy cả khung cảnh đầy hoa hồng và bóng bay bên trong, ai nấy đều rực rỡ ánh mắt. Lần đầu tiên được thấy cách trang trí hiện đại thế này, Hoàng Hiểu Linh lại lần nữa kinh ngạc: "Trời đất ơi, đẹp quá đi mất!"
Chính ủy Lục đứng bên cạnh gật đầu, có phần trầm ngâm: "Thì ra còn có thể bày trí thế này à."
Anh ấy thầm nghĩ, lúc mình kết hôn cũng có thể làm kiểu này, vị hôn thê của anh ấy chắc chắn sẽ thích lắm.
Đang nghĩ thì bắt gặp Hoắc Tân Thần đang chỉ huy người khuân rượu và thuốc, mấy người họ liền nhanh chóng đi đến giúp một tay.
Hoắc Tân Thần thấy họ, liền cười nói: "Ê, mọi người tới rồi à. Đúng lúc lắm, mang mấy thứ này đặt lên bàn đi, mỗi bàn một chai rượu trắng, hai chai nước ngọt, hai bao thuốc."
Nước ngọt anh nói là loại chai lớn, màu cam, rất bắt mắt.
Phó đoàn trưởng Ngô cười: "Chà, chơi lớn ghê, mỗi bàn còn có nước ngọt nữa? Mấy đứa nhỏ hôm nay chắc vui lắm đây."
Chính ủy Lục cũng cười theo, hỏi: "Là ý của em dâu à?"
Hoắc Tân Thần gật đầu cười: "Phải, cô ấy nói, tiệc rượu thì đàn ông có rượu, phụ nữ và trẻ con thì uống gì? Cô ấy muốn mua nước ngọt, vậy thì mua thôi, tổ chức tiệc mà, vui vẻ là quan trọng nhất."
Hoàng Hiểu Linh tò mò hỏi: "Một chai cũng phải một xu rưỡi đấy, ba mươi bàn, mỗi bàn hai chai, riêng tiền nước ngọt cũng phải hơn mười tệ rồi đó."
Phó đoàn trưởng Ngô phì cười: "Tính sao vậy? Một bàn hai chai là ba xu, ba mươi bàn mới có chín tệ, ở đâu ra hơn mười tệ?"
Hoàng Hiểu Linh xấu hổ: "Thì cũng gần gần mà, mười tệ với chín tệ chẳng khác gì nhau."
Phó đoàn trưởng Ngô dở khóc dở cười: "Thế mà cũng giống nhau? Đêm qua có phải vì quá háo hức nên mất ngủ cả đêm không?"
Hoàng Hiểu Linh gật đầu: "Đúng thế, nôn nao quá nên nửa đêm tỉnh dậy mấy lần. Nghĩ đến việc hôm nay được uống rượu mừng nhà họ là thấy vui lắm rồi."
Chính ủy Lục và Hoắc Tân Thần nhìn nhau, cùng mím môi cười không nói gì.
Hoắc Tân Thần đặt chai rượu xuống, nói: "Mà chị dâu cũng không tính sai đâu, lần này mời tới tổng cộng ba mươi lăm bàn cơ."
Chính ủy Lục ngạc nhiên: "Nhiều vậy sao?"
Hoắc Tân Thần nhún vai: "Hôm đó họp, anh cũng thấy rồi đấy, ai cũng đòi tới dự. Tiệc cưới mà, đông vui mới đúng chất."
"Ấy, mọi người tới sớm thế này à."
Trần Vân ôm con cùng Tiểu đoàn trưởng Từ bước vào sảnh, thấy họ đang bưng bê đồ, cô vội đặt con xuống rồi chạy tới giúp. Lúc này mới chưa đến mười giờ, mà đã có không ít quân nhân và gia đình lần lượt tới nơi.
Họ không nói nhiều, vừa đến là xắn tay vào giúp ngay, đến mức Hoắc Tân Thần không cần động tay, chỉ việc chỉ đạo là đủ. Nhân viên khách sạn Nam Thành ngược lại chẳng giúp được bao nhiêu, họ định bê ghế, bị mấy anh lính giành làm hết: "Cứ nói để đâu, sắp xếp thế nào là được."
Còn các chị em đi cùng, sau khi phụ một lúc thì chẳng còn gì để làm nữa, mọi việc bị mấy ông chồng "tranh hết", nên họ quây lại tám chuyện với nhau.
Ai nấy đều thích mê cách trang trí, không ngờ bóng bay đơn giản lại biến hóa ra nhiều kiểu đến vậy.
"Cái này là hoa làm bằng bóng bay đấy à, làm thế nào vậy nhỉ?"
"Tôi vừa nhìn thử rồi, không khó, khó là nghĩ ra cách làm đó."
"Tôi nghe nói là đồng chí Giang nghĩ ra đấy, cô ấy tự tay làm mẫu, mấy nhân viên mới học được."
"Thì ra là cô Giang chỉ, thế thì hợp lý rồi. Cô ấy là người từng trải, chắc ở Hồng Kông kiểu trang trí thế này nhiều lắm."