Chương 554

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:54:01

Anh có nhầm không vậy? Từ khi họ đến với nhau, em đã buông tay rồi. Em cảnh cáo anh nhé, đừng có phá vỡ tình bạn giữa em với Tri Tri. Trong lòng em giờ, Hoắc Tân Thần chỉ là... là người không quan trọng bằng Tri Tri, hiểu chưa?" Lục Dực khẽ cong đuôi mày, nhẹ đến mức suýt khiến Tống Liễu Huyên tưởng mình nhìn nhầm. Anh ấy khẽ "ừ" một tiếng, thấp giọng nói: "Đồng chí Tống nói sao thì là vậy nhưng giờ em có thể buông tay ra được chưa? Mọi người đang nhìn đấy." Tự nhiên Tống Liễu Huyên phát hiện, hai người họ đứng gần nhau quá mức. Cô ấy gần như tựa cả người vào lòng anh ấy. Điều khiến cô ấy bối rối hơn là... giữa họ bỗng dưng xuất hiện thứ cảm giác mập mờ lạ lùng, chuyện này đúng sao? Không đúng chút nào! Hai người thân đến vậy, sao lại có khả năng xảy ra chuyện đó chứ. Cô nàng hoảng hốt lùi lại, luống cuống bỏ mặc anh ấy rồi bước nhanh lên tầng hai. Lục Dực nhìn bóng lưng cô gái chạy trối chết, bỗng khẽ bật cười. Từ sau khi Tống Liễu Huyên làm diễn viên, đúng là thay đổi nhiều thật. Trước mặt anh mà còn biết ngượng, càng lúc lại càng có sức hút. Anh ấy nhanh chân đuổi theo, chẳng mấy chốc đã bắt kịp cô: "Đi nhanh thế, cẩn thận vấp ngã. Em biết mình đang đi tầng mấy không? Cứ cúi đầu mà đi." Tống Liễu Huyên vừa nguội đi chút thì anh ấy đã lại áp sát, mặt lập tức nóng bừng trở lại. May mà cô ấy đeo kính râm với đội mũ, chắc vẻ luống cuống này không bị anh ấy nhìn thấy. Cô nàng hơi lúng túng liếc nhìn chỗ khác: "Không phải có anh đây sao, anh sẽ dẫn đường cho em mà." Lục Dực nhìn ra phản ứng của cô ấy, trong mắt thoáng ý cười, nói: "Không phải ở tòa nhà này." Tống Liễu Huyên bỗng khựng lại: "Hả? Vậy anh còn đưa em lên lầu?" Lục Dực cũng dừng bước, giải thích: "Lát nữa anh sẽ dẫn em sang đó. Tân Thần đang nói chuyện với bác sĩ ở khu này, anh có việc cần tìm cậu ấy. Xong rồi sẽ đưa em qua." Thì ra là vậy... Nhưng mà anh nói phòng bệnh ở đâu thì được rồi, cần gì đích thân đưa đi chứ? Bất chợt nhớ đến điều gì, mặt cô ấy lại chẳng biết ngượng ngùng mà đỏ lên. Cô ấy thật sự không hiểu nổi, lần này gặp mặt, giữa họ sao cứ là lạ. Rõ ràng trước đó vẫn bình thường mà. Không đúng, hình như từ hôm 1/5 ăn đồ Tây với nhau là đã hơi khác rồi. Tối hôm đó, Ủy viên Lục giữ nguyên phong độ quý ông, đích thân đến đón cô đi ăn ở nhà hàng Tây, còn tặng cô một bó hoa cùng lọ nước hoa mà cô yêu thích. Loại nước hoa đó khá đắt, hơn hai trăm tệ, cô ấy vẫn luôn tiếc tiền không dám mua, vậy mà anh ấy lại tặng. Cô ấy định từ chối nhưng anh ấy nói rõ là mua riêng cho cô ấy, nếu không nhận thì chỉ có thể ném đi. Đến nhà hàng, anh ấy kéo ghế cho cô ấy ngồi, rồi mới ngồi xuống đối diện, cầm thực đơn hỏi cô ấy muốn ăn gì. Cô ấy bảo sao cũng được, vậy mà Ủy viên Lục lại gọi đúng món cô ấy thích: bò bít tết sốt tiêu đen chín kỹ, một phần salad và rượu vang. Cô ấy sững người, lúc đó liền hỏi anh sao biết. Anh ấy chỉ cười nhẹ: "Mời người ta ăn cơm, ít nhất cũng phải biết người ta thích gì chứ." Trong bữa ăn, hai người nói chuyện rất nhiều nhưng Tống Liễu Huyên cố tình tránh nhắc đến chuyện bạn gái cũ của anh ấy, sợ anh ấy nghĩ quẩn. Thế mà Ủy viên Lục lại rất thoải mái, chủ động kể về người yêu cũ, còn nói cô ta đã quay lại với bạn trai cũ và cùng ra nước ngoài. Nghe xong, Tống Liễu Huyên chết lặng luôn. Nhanh vậy sao? Chẳng phải mới hủy hôn à? Sao mới vài ngày đã quay lại với người cũ, còn cùng nhau ra nước ngoài? Lẽ nào... cô ta đã sớm có ý định chia tay? Nếu vậy thì đồng ý cưới Lục Dực làm gì? Chẳng phải đang đùa giỡn tình cảm của người ta sao. Cô nàng giận thay cho anh ấy nhưng không tiện nói quá lời, chỉ an ủi anh ấy sau này nhất định sẽ gặp người tốt hơn, để người yêu cũ tự mình hối hận.