Hoắc Tân Thần giữ lấy eo cô, đáp lại nụ hôn càng thêm sâu. Anh hôn cuống quýt, suýt nữa cắn rách môi cô vài lần. Không biết qua bao lâu, khi cảm giác người trong lòng mềm nhũn ra, còn nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ, anh mới có chút tỉnh táo lại, lập tức buông cô ra để cô thở.
Giang Đường Tri vừa được thả ra, môi đã đỏ mọng sưng lên, cả khuôn mặt ửng hồng vì thiếu dưỡng khí. Cô há miệng thở hổn hển, đôi mắt long lanh nhìn người đàn ông vẫn đang hôn khắp cổ mình, đưa tay đấm một cái: "Anh là chó à? Cắn em!"
Giọng cô mềm mại khiến người ta chỉ muốn bế ngay lên đưa vào phòng ngủ. Anh khẽ ừ một tiếng, cắn nhẹ lên hõm vai cô: "Phải, Hoắc Tân Thần là chó sói trung thành độc nhất của Giang Đường Tri, chỉ vì em mà điên cuồng."
Giang Đường Tri bị câu tỏ tình đột ngột ấy làm cho mặt đỏ bừng. Cô nghi ngờ không biết anh có vụng trộm học mấy khóa "tình thoại" nào không nữa, bằng không sao giờ anh giỏi dỗ ngọt như vậy?
Miệng lưỡi quá đỉnh, lúc nào cũng có thể kéo cảm xúc cô lên đỉnh điểm. Chỉ nghe thôi đã thấy toàn thân thoải mái, người đàn ông cực phẩm như này... lại để cô gặp được! Hai người quấn lấy nhau một lúc lâu, Hoắc Tân Thần mới luyến tiếc rời đi.
Giang Đường Tri nghĩ đến chuyện đã quyết định mời khách vào Chủ nhật, bèn vào thư phòng viết thiệp mời đơn giản, liệt kê ra danh sách mà cô nhớ được nhưng người còn lại thì đợi Hoắc Tân Thần về bổ sung thêm.
Chiều vẫn còn thời gian, cô tìm Hoàng Hiểu Linh, rồi ngồi xe vệ sĩ mà Hoắc Tân Thần sắp xếp để tới trung tâm thành phố xem nhà hàng. Nam Thành có không ít nhà hàng nhưng loại lớn thì chỉ vài ba nơi.
Cả chiều, họ đã xem qua ba chỗ, mỗi chỗ một phong cách, quy mô cũng khác nhau, giá cả chênh lệch rõ rệt, trong đó nhà hàng đắt nhất là Ngộ Tri Lâu, mới khai trương.
Trang trí bên trong cực kỳ sang trọng, đặc biệt là chiếc đèn chùm pha lê cực đại khiến Hoàng Hiểu Linh tròn mắt từ đầu tới cuối. Đây là lần đầu tiên cô thấy đèn pha lê hoành tráng đến vậy. Nghe quản lý nói, đèn được vận chuyển từ Hồng Kông về, giá cực kỳ đắt đỏ, là điểm nhấn nổi bật nhất của nhà hàng.
Hoàng Hiểu Linh kéo tay Giang Đường Tri thì thầm bên cạnh: "Đèn pha lê với cả cách bài trí ở đây đẹp thật đấy, cứ như cung điện hoàng gia. Chắc giá ở đây cao lắm.
Chị nghĩ nếu là tổ chức đám cưới thì rất hợp, chứ chỉ mời khách ăn cơm thì nên chọn chỗ nào hợp lý hơn. Chị chỉ góp ý thôi, quyết định cuối cùng vẫn là hai người mà."
Nói xong ngẩng đầu nhìn quanh, trầm trồ: "Thật sự quá sang. Em nhìn đèn pha lê kìa, soi được cả bọn mình luôn. Sàn nhà sáng bóng như gương ấy. Chị thấy mình như người ngoài hành tinh, chỉ có khí chất của em mới hợp chỗ này."
Giang Đường Tri im lặng nghe Hoàng Hiểu Linh luyên thuyên, cô vừa quan sát nhà hàng, vừa lắng nghe nhận xét. Chiếc đèn pha lê ở đây là dạng đèn chùm tròn cỡ lớn, thiết kế rất cầu kỳ, trong thời đại này, lần đầu nhìn đúng là dễ choáng ngợp.
Không trách Hoàng Hiểu Linh phản ứng mạnh như vậy. Lần đầu gặp loại đèn pha lê cỡ đại ai mà chẳng choáng, vì nó quá đẹp, quá ấn tượng. Trong nội địa không phải không có đèn pha lê nhưng thường chỉ thấy ở một số nơi đặc biệt, kiểu dáng cũng lỗi thời và nhỏ.
Thường thì nhà người dân chỉ dùng loại bóng đèn nhỏ, 15W, 25W, 40W loại ánh sáng vàng. Càng sáng càng tốn điện, ít ai sẵn sàng mua bóng 40W hay 100W. Còn vùng nông thôn trong nước, phần lớn vẫn dùng đèn dầu.
Trong hoàn cảnh như vậy, tự dưng thấy một chiếc đèn pha lê sang chảnh thế này, ai mà không bị choáng?
Giang Đường Tri mỉm cười nói với Hoàng Hiểu Linh: "Lát nữa em hỏi quản lý xem có được chụp ảnh không, nếu được thì em chụp cho chị một tấm với đèn pha lê, chịu không?"
Hoàng Hiểu Linh trố mắt: "Thật á? Chị chụp được hả?"