Cạnh cô ta là một người đàn ông, trông khá điển trai, có nét đẹp hơi hướng mềm mại. Cao tầm 1 mét 78, da trắng, mắt phượng dài. So với Tôn Hạo Kiệt thì Tôn Hạo Sơ này giống minh tinh hơn, chỉ cần đứng đó thôi đã khí chất và ngoại hình vượt trội.
Lúc này anh ta đang dè dặt bảo vệ Vương Sơ Nhược, đồng thời cũng không quên lịch sự gật đầu, mỉm cười với Giang Đường Tri.
Giang Đường Tri liếc nhìn anh ta một cái, khoanh tay nhìn Vương Sơ Nhược: "Cô không biết cô giống quả bom di động à? Tôi mà không tránh, lỡ bị cô làm bị thương thì biết tìm ai khóc đây?"
Vương Sơ Nhược sa sầm mặt, tiến lên mấy bước nhìn chằm chằm Giang Đường Tri: "Cô nói tôi là bom di động?"
"Đúng vậy, không phải à?"
Cô đưa tay ra theo kiểu "Ừ không cần tiến lại gần", nói tiếp: "Đừng có tới gần nữa, cô có biết cô như vậy nhìn đáng sợ lắm không?"
Hoàng Hiểu Linh cũng hơi sợ Vương Sơ Nhược tiến lại gần, nên hai người vừa lùi vừa nói: "Bác sĩ Vương, làm ơn đừng đến gần chúng tôi nữa, có gì thì đứng đó nói."
Vương Sơ Nhược tức tối nhìn hai người: "Có ý gì đấy? Tôi là sinh vật đáng sợ gì mà hai người phải phản ứng vậy hả?"
Hoàng Hiểu Linh cười gượng: "Bác sĩ Vương, dù gì cô cũng là bác sĩ, lại đang mang thai, đừng đi lại lung tung, nguy hiểm lắm. Với lại, đừng tức giận quá, lỡ làm ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng thì bọn tôi mang tiếng oan đấy."
Tôn Hạo Sơ bên cạnh không nổi giận, chỉ ôn hòa nói với họ: "Tôi đoán hai vị đây là vợ của phó đoàn Ngô và cô Giang đúng không? Xin chào, tôi là Tôn Hạo Sơ, là hôn phu của Sơ Nhược. Tôi nghĩ hai vị đã hiểu lầm cô ấy, cô ấy chỉ là thấy mọi người vui quá nên muốn đến chào hỏi vài câu, không có ý gì khác."
Vương Sơ Nhược không thèm nhìn Tôn Hạo Sơ, nghe anh ta tự giới thiệu thì hơi nhíu mày nhưng không phản bác.
Hoàng Hiểu Linh sửa lời anh ta: "Cô ấy là vợ của phó sư trưởng Hoắc, anh nên gọi là phu nhân Hoắc mới đúng."
Tôn Hạo Sơ khẽ cười, phản vấn: "Là phu nhân Hoắc thật nhưng cô ấy họ Giang, gọi là cô Giang cũng đâu sai nhỉ?"
Tôn Hạo Sơ đang ra sức lấy lòng Giang Đường Tri. Những người có mặt, ngoài Vương Sơ Nhược đang trong cơn giận mà chưa nhận ra thì Hoàng Hiểu Linh, quản lý Trần, kể cả Giang Đường Tri, đều nhìn thấu rõ ràng.
Quản lý Trần là người rất khôn khéo, hai bên đều không thể đắc tội, đều có khả năng trở thành khách hàng lớn của cửa hàng, nên anh ta lịch sự đứng giữa hai bên, mỉm cười nói: "Hay là, qua bên kia ngồi xuống rồi nói chuyện tiếp nhé? Cửa hàng tôi có phục vụ miễn phí trà và điểm tâm đấy."
Chẳng phải lo lắng xảy ra xung đột à? Vậy thì ngồi xuống đi, có cái bàn chắn giữa, chắc không đến mức cãi nhau ầm ĩ ngay mặt nhau đâu, Giang Đường Tri nhìn quản lý Trần, bỗng bật cười.
Quản lý Trần này, thật muốn lôi về phe mình đấy, đúng là người thú vị.
Cô nói: "Không cần đâu, bọn tôi còn có việc, xin phép đi trước. Còn hai vị tân nhân này, nhờ quản lý Trần tiếp đãi chu đáo nhé. Cửa hàng của anh có thể mở rộng thị trường ở Nam Thành được hay không, còn phải trông chờ vào việc hôn lễ đình đám của hai người này có thể diễn ra suôn sẻ không đấy."
Nói xong, cô vỗ vai Hoàng Hiểu Linh: "Chị Linh, mình đi thôi."
Mắt quản lý Trần thoáng nheo lại cô đang ám chỉ lễ cưới này có thể sẽ không thuận lợi ư? Không được, cửa hàng đã đầu tư rất nhiều cho lễ cưới này. Có thể nổi tiếng sau một đêm hay không, còn phải dựa vào buổi lễ xa hoa lộng lẫy này.
Anh ta âm thầm che tầm nhìn của Vương Sơ Nhược, quay sang Giang Đường Tri nói: "Cô Giang, đi thong thả. Hẹn gặp lại."
Giang Đường Tri quay đầu nhìn anh ta, ánh mắt giao nhau, khóe môi cô khẽ cong lên, sau đó cùng Hoàng Hiểu Linh rời khỏi nhà hàng.
Vương Sơ Nhược thấy họ rời đi mới dần bình tĩnh lại, cô ta xoay người định giơ tay tát Tôn Hạo Sơ một cái nhưng bị anh ta nắm lấy cổ tay. Vương Sơ Nhược giằng ra nhưng không thoát được.