Chương 410

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:13:03

Từ khi biết con trai út và Vương Sơ Nhược 'gạo nấu thành cơm', ông ta không những không giận vì con út cướp người yêu của con cả, ngược lại còn cho rằng con út giỏi hơn con cả. Nhưng bà phó thị trưởng cũng chẳng sung sướng được lâu, vì bà phát hiện ông ta bên ngoài có người khác, mà không chỉ một. Ông ta giấu rất kỹ, người thường không phát hiện được, em không biết đâu, anh phải cho người điều tra sâu mới moi ra đấy." Giang Đường Tri thì thầm: "Vậy bà phó thị trưởng phát hiện kiểu gì? Là anh tiết lộ à?" Hoắc Tân Thần bật cười: "Không cần anh tiết lộ, tự họ để lộ sơ hở thôi. Bảo bối à, em chưa nghe câu 'giấy không gói được lửa' sao?" Đúng thật, đã làm rồi thì thể nào cũng có sơ hở, chỉ là có để tâm phát hiện hay không thôi. Vì nhà gái không có người thân nam đến dự nên lúc vào lễ đường, Vương Sơ Nhược phải tự cầm hoa cưới, mặc váy trắng, một mình bước về phía Tôn Hạo Sơ. Tôn Hạo Sơ tỏ ra khá ổn, mỉm cười bước nhanh tới đón cô ta, rồi để cô ta khoác tay mình từng bước tiến lên sân khấu. Kiểu hôn lễ phương Tây thế này với nhiều người vẫn còn mới mẻ, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào váy cưới của cô dâu thì thầm khen ngợi trông cũng đẹp. Váy cưới của Vương Sơ Nhược thật ra không quá đặc biệt, thời này chưa có nhiều kiểu dáng nhưng bản thân chiếc váy trắng đã rất trang nhã. Cộng thêm dáng người cao ráo, gương mặt trang điểm kỹ lưỡng, trông cô thật sự nổi bật. Hoắc Tân Thần nhìn rất chăm chú, vừa nhìn vừa thì thầm: "Anh thấy hơi hối hận rồi." Giang Đường Tri: "???" Cô vừa cười vừa liếc anh nguy hiểm: "Anh thử nói lại câu đó xem?" Hoắc Tân Thần cũng ý thức được mình nói hớ, vội ôm eo cô, nhỏ giọng dỗ: "Anh nói là... anh hối hận vì lúc trước tụi mình không tổ chức theo kiểu này luôn. Ở Tứ Cửu Thành thì làm hôn lễ kiểu truyền thống nhưng ở Nam Thành, đáng lẽ phải làm thêm buổi phương Tây nữa, để em được mặc váy cưới. Anh còn chẳng dám tưởng tượng em mặc váy cưới sẽ xinh thế nào nữa." Vừa hối hận, anh vừa dụi má vào mặt cô, giọng ngọt ngào: "Vợ ơi, mai mình đi chụp ảnh cưới nhé? Anh muốn thấy em mặc váy cưới." Giang Đường Tri vừa tức vừa buồn cười, đưa tay nhéo má anh: "Lần sau nói cho rõ vào, không thì ăn đòn đấy." Thấy anh chẳng để tâm ánh mắt người khác, cô phải lấy tay che mặt anh lại, nghiêng đầu nói nhỏ bên tai: "Phó sư trưởng Hoắc, giữ hình tượng! Ngồi nghiêm chỉnh lại nào." "Con đồng ý!" "Hôn một cái! Hôn một cái..." Một câu "Con đồng ý" của Tôn Hạo Sơ, cùng với tiếng cổ vũ từ dưới sân khấu, khiến Giang Đường Tri và Hoắc Tân Thần phải ngừng trò chuyện, cả hai cùng nhìn lên sân khấu. Tôn Hạo Sơ mỉm cười tiến sát lại gần Vương Sơ Nhược, còn cô ta thì chẳng tỏ vẻ gì gọi là vui vẻ, thậm chí thỉnh thoảng còn liếc về phía Hoắc Tân Thần. Động tác ấy bị không ít người nhìn thấy, rồi ai nấy đều nhìn theo ánh mắt cô ta. Ngay cả Tôn Hạo Sơ cũng quay sang nhìn, Giang Đường Tri và Hoắc Tân Thần cùng lúc đen mặt. Tôn Hạo Sơ cười nhạt đi vài phần, đột nhiên đưa tay giữ lấy mặt Vương Sơ Nhược, cưỡng ép hôn cô ta một cái. Giang Đường Tri nheo mắt, quay sang hỏi Hoắc Tân Thần: "Cô ta bị bệnh à?" Hoắc Tân Thần mặt lạnh như tiền, ánh mắt đầy ghê tởm: "Có vẻ vậy, mà còn nặng đấy." Ngay trước mặt chồng, trước mặt khách khứa, trước mặt cả phóng viên, trong lúc mọi người đang cổ vũ hôn nhau, cô ta lại nhìn sang anh như một kẻ thần kinh. Nhìn anh làm gì? Không cam lòng khi thấy anh sống tốt? Rảnh rỗi không có chuyện làm nên muốn gây rối? Lâu lắm rồi Hoắc Tân Thần mới thấy buồn nôn đến thế. Vương Sơ Nhược, não cô ta làm bằng nước chắc? Giang Đường Tri cũng bực không kém. May mà hôm nay cô đi cùng, nếu để Hoắc Tân Thần đến một mình, không biết tin đồn sẽ bị thêu dệt thành dạng gì. Đúng là đáng thương cũng do bản thân tạo nghiệp. Ai bảo cô ta như vậy? Người như cô ta, đời này đừng mong sống yên ổn.