Chương 91

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:51:38

Hoắc Tân Thần nghiêng đầu nhìn cô lần đầu tiên thấy vẻ mặt cô vừa lúng túng vừa có chút chột dạ. Anh đoán được vừa rồi cô suýt buột miệng, nói ra chuyện trước đây của mình. Anh thật sự rất tò mò cô từng là người thế nào. Chắc chắn là tiểu thư thật sự, vì sự quý phái trên người cô không phải giả vờ. Với lại cô hoàn toàn mù tịt với những việc vặt trong sinh hoạt. Trước đây hẳn là có người hầu hạ, cơm bưng nước rót, chẳng cần tự tay làm gì. Anh giúp cô tìm lý do: "Trước đây là ông nội chuẩn bị đồ Tết? Em chỉ cần ăn?" "Đúng rồi, haha." Lần đầu tiên cô cười có chút ngượng ngùng, Giang Đường Tri thật sự không quen. Hoắc Tân Thần cũng không vạch trần, cúi đầu sát tai cô, giọng trầm thấp vang lên: "Sau này anh lo, em chỉ cần ăn, được không?" Hơi thở nóng hổi phả vào vùng nhạy cảm, Giang Đường Tri hơi rụt lại, đưa ngón trỏ chạm vào má anh, nhẹ đẩy ra, mỉm cười: "Vậy đoàn trưởng Hoắc phải làm ngon đấy nhé, em kén ăn lắm." Miệng thì bình tĩnh đẩy anh ra nhưng đôi tai đang đỏ ửng lại tố cáo cô chẳng bình tĩnh tí nào. Hoắc Tân Thần còn thấy cô khẽ mím môi nuốt nước bọt anh bật cười khẽ. Anh không rời khỏi tư thế cũ, vẫn giữ nguyên khoảng cách, rồi xoay đầu lại nhìn cô khoảng cách hai người lập tức rút ngắn. Anh có thể thấy rõ từng sợi lông mi cô đang run nhẹ, hơi thở cô mang theo hương hoa hồng nhàn nhạt. Anh chầm chậm cúi xuống, sống mũi cao khẽ chạm vào chóp mũi cô, hơi thở cũng dần trở nên nặng nề hơn... Vốn đã có tình cảm, giờ lại là vợ chồng, với một Đoàn trưởng Hoắc tràn đầy sức sống và tinh lực như anh, đứng trước người yêu gần trong gang tấc mà không động lòng, vậy thì đúng là có bệnh thật rồi. Ngay lúc anh sắp chạm vào nơi mềm mại đã bao lần xuất hiện trong giấc mơ thì một giọng nói vang lên, phá tan không khí. "Báo cáo đoàn trưởng, anh có điện thoại." Vệ binh đứng ngoài hét to. Giang Đường Tri đã tự thuyết phục mình sẵn sàng trao nụ hôn đầu cho Hoắc Tân Thần, nghe thấy tiếng gọi ngoài cửa, cô bật cười khẽ không rõ là tiếc nuối hay nhẹ nhõm. Cô nhìn đoàn trưởng Hoắc đang nhíu mày, trong mắt ánh lên vẻ khó chịu, dịu giọng nói: "Đi đi, xong rồi chúng ta xuất phát." Hoắc Tân Thần quay mặt đi, hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc trong lòng, sau đó đứng dậy: "Đợi anh." Anh nhanh chóng bước đến văn phòng, cầm ống nghe lên, giọng trầm thấp: "Tôi là Hoắc Tân Thần." Đầu dây bên kia im lặng. Trái tim Hoắc Tân Thần khẽ siết lại, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh của Hoắc Tân Diễn. Tay anh siết chặt ống nghe, không nói thêm gì. Khoảng ba mươi giây sau, anh chủ động lên tiếng: "Không nói thì tôi cúp máy." "Anh, là em." Giọng Hoắc Tân Diễn truyền tới, Hoắc Tân Thần siết chặt điện thoại, cố giữ giọng bình tĩnh: "Ừ, Tân Diễn sao hôm nay lại gọi cho anh? Có chuyện gì à?" Giọng Hoắc Tân Diễn hơi trầm: "Nghe nói anh kết hôn rồi, nên đến đòi ly rượu mừng." Hoắc Tân Thần ngạc nhiên: "Em đến Nam Thành rồi?" Lẽ nào cậu ấy đã biết thân phận thật sự của Giang Đường Tri? Không thể nào. Ngay cả nhà họ Giang còn chưa biết cô chính là đứa con gái thất lạc nhiều năm của họ, sao Hoắc Tân Diễn lại biết được? Hay là... anh nghĩ nhiều? Nhưng giọng điệu của Hoắc Tân Diễn nghe không giống đang mừng cưới, mà như đang đến chất vấn thì đúng hơn. Hoắc Tân Diễn: "Phải, sáng mai em đến. Sao nào, nghe giọng anh, hình như không hoan nghênh em đến uống rượu?" "Đương nhiên là hoan nghênh. Mai anh ra ga đón em." "Tàu sắp chạy rồi, mai gặp." Cúp máy xong, Hoắc Tân Thần ngồi lặng trên ghế một lúc lâu. Hoắc Tân Diễn đột ngột đến Nam Thành, chắc chắn không phải chỉ để uống rượu mừng. Nhưng cậu ấy làm sao biết được thân phận thật của Giang Đường Tri? Trên báo không đăng ảnh cô, cũng không nói chi tiết về quê quán, chỉ nghe tên thì không thể biết được. Nếu không phải biết từ báo chí thì khả năng còn lại là: cậu ấy hoặc nhà họ Giang đã tìm được Giang Hạ Vân mất tích bao năm trước, hơn nữa có người đã đến thôn Lê Hoa, biết được Giang Hạ Vân chính là Giang Đường Tri.