Chương 74

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 22:44:24

Người đàn ông nhìn thấy Hoắc Tân Thần thì cực kỳ kích động, quay sang nói với Vương Sơ Nhược: "Là đoàn trưởng Hoắc kìa, mình qua chào hỏi một tiếng nhé?" Vương Sơ Nhược lại nhìn về phía Giang Đường Tri cô đang mặc đồ của thương hiệu quốc tế Chanel, khiến Vương Sơ Nhược khó chịu vô cùng. Một con nhỏ quê mùa, dựa vào đâu mà được coi trọng đến vậy? Còn bộ đồ kia, đến cô ta còn chưa có, mà Giang Đường Tri mặc cả cây Chanel! Cô thấy khó chịu, nói giọng đầy mỉa mai: "Anh đến ăn với em, hay đến nịnh người ta vậy?" Người đàn ông bị nói vậy thì lúng túng định quay đi. Nhưng nghĩ đến thân phận nhà cô ta, anh ta đành kìm lại, dịu giọng: "Đừng giận, anh chỉ định chào một câu thôi. Không thì cứ làm như không thấy họ, mình ngồi chỗ kia nhé?" Người đi ăn cùng Vương Sơ Nhược là Tôn Hạo Kiệt người nhà họ Tôn ở Nam Thành, con trai của Phó thị trưởng. Có người làm mối, sắp xếp cho hai người đi xem mắt. Nhà họ Tôn muốn thăng tiến, còn Vương Sơ Nhược chính là bàn đạp tốt nhất, vì thế, Tôn Hạo Kiệt luôn tìm cách hẹn cô ra ngoài để bồi dưỡng tình cảm. Ban đầu Vương Sơ Nhược luôn từ chối, không biết hôm nay sao lại bất ngờ đồng ý đi ăn cùng anh ta. Cô ta thích Đoàn trưởng Hoắc là chuyện ai cũng biết. Vừa nhìn thấy Hoắc Tân Thần, Tôn Hạo Kiệt đã hiểu vì sao hôm nay cô ta lại nhận lời vì đoàn trưởng Hoắc đã có người con gái mình thích. Mà cô gái ấy, hẳn chính là Giang Đường Tri người đang rất được chú ý gần đây. Bố anh ta không chỉ một lần nhắc đến cô, bản thân anh ta cũng từng muốn gặp thử nhưng chưa có cơ hội. Không ngờ lại tình cờ gặp trong buổi tối hôm nay. Vừa thấy Giang Đường Tri, thật lòng mà nói, anh ta hoàn toàn hiểu vì sao đoàn trưởng Hoắc không chọn Vương Sơ Nhược mà kiên quyết chọn cô. Là đàn ông, ai mà không chọn Giang Đường Tri chứ? Cô quá đẹp. Chỉ cần ngồi yên một chỗ thôi cũng đủ để trở thành tiêu điểm của cả căn phòng. Thậm chí, dù chưa lại gần, người ta cũng có cảm giác cô nhất định rất thơm, kiểu hương thơm nhẹ nhàng ngay cả tóc cũng mang theo mùi hương ấy. Một người con gái như vậy, nếu đàn ông nào không chọn, chắc chỉ vì cô không có hậu thuẫn từ Tứ Cửu Thành. Nhưng mà... cô có bố mẹ nuôi là người nhà họ Phí ở Hồng Kông đấy. Hậu phương như vậy, cũng đủ vững rồi. Anh ta lại nhìn sang Vương Sơ Nhược đối diện, trước đây từng thấy cô ta rất xinh đẹp nhưng so với Giang Đường Tri bây giờ, cảm giác cô ta ở phương diện nào cũng chỉ thường thường. Da không trắng bằng, khí chất thua xa, khuôn mặt không sắc sảo bằng, dáng người không bằng, chiều cao cũng không cao bằng, xét thế nào cũng đều không bằng. Điểm chí mạng là Vương Sơ Nhược còn có tính tiểu thư. Tôn Hạo Kiệt âm thầm so sánh toàn diện, cuối cùng chỉ biết thở dài trong lòng: Thôi thì, miễn là có thể giúp được nhà họ Tôn, anh ta có thể miễn cưỡng chấp nhận. Anh ta nghĩ thì đẹp đấy nhưng chưa từng nghĩ đến Vương Sơ Nhược có chịu để mắt tới anh hay không. Lý do cô ta nhận lời ăn tối hôm nay có hai: Thứ nhất, cô ta bị gia đình cảnh cáo nghiêm khắc. Vì cô mà nhà họ Vương dạo gần đây gặp rắc rối, bị tổ chức điều tra. Mà nguyên nhân, chính là cô cứ bám lấy Hoắc Tân Thần, để rồi bị nhà họ Hoắc ra tay cảnh cáo. Cô ta nhớ lại ánh mắt cuối cùng anh nhìn cô ta trong đêm tuyết ấy, lạnh lẽo đến rợn người, khiến cô ta vừa giận vừa không cam lòng. Cô ta thích anh bao nhiêu năm như vậy, cho dù anh không có tình cảm với cô ta, ít ra cũng nên đối xử tốt với cô ta chứ? Cô ta khi đó chỉ gọi một tiếng chào, anh có cần phải ra tay với nhà họ Vương như vậy không? Tới giờ cô ta vẫn không thể chấp nhận được Hoắc Tân Thần lại là người vô tình như thế, đối với cô lại quá tuyệt tình. Thứ hai, cô ta nghe đồng nghiệp kể, hôm nay nhìn thấy đoàn trưởng Hoắc cùng vị hôn thê của anh ấy đi mua nhẫn ở cửa tiệm vàng, tay cô ấy còn cầm bó hoa hồng, mua cả vòng cổ, vòng tay, tổng cộng là sáu món vàng!